Có một việc lẽ ra rất đỗi bình thường và dễ dàng nhưng tôi luôn ngập ngừng mỗi khi được hỏi: Nè, mày thích nghe nhạc gì? Thì ra, sở thích âm nhạc là một thứ riêng tư đến thế. Nhà tôi không có cách âm, mà thật ra thì cửa nẻo cũng chẳng kín, nên âm thanh từ miệng nói ra vốn đã chẳng giữ bí mật được chứ khỏi kể đến những bài nhạc được tôi bật bằng cái loa ngoài mà năm nay chắc cũng tầm 20 tuổi đời. Thế nhưng khi ai đó đến gần, tôi vẫn hơi ngại, đặc biệt nếu đó là bài hát bằng tiếng Việt, nghe là hiểu ngay. Như thể bị lột trần, chắc vậy. Nhưng lại giấu vào đó một chút mong chờ rằng họ sẽ thấy nó hay và hỏi mình về nó. (Mà cuối cùng là không có gì xảy ra cả, người ta đi ngang vậy thôi). Tôi nghĩ, có lẽ ai cũng có một niềm kiêu hãnh nếu không muốn nói là kiêu ngạo riêng với gu âm nhạc của chính mình, nếu không thì cái trò Spotify Wrapped hằng năm đã chẳng nổi đến thế. Tôi thì không dùng ứng dụng đó, nhưng nếu có ...
Đi 1 bước, dò 1 bước.