Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Những căn phòng (Dịch)

1. Những quả đào đang héo dần trên bàn trông thật ủ rũ, tỏa ra thứ mùi thối rữa ngọt ngào. Một con nhện bò ngang qua, giữ khoảng cách với chúng. Trong suốt một tháng ở Thượng Hải, Hoè đã ở nhờ nhà của Tinh.  "Bạn thân mười năm của tớ đang ở đây đấy!" Tinh khoe với hầu hết mọi người xung quanh. Mặc dù bọn họ cùng ngủ chung trên một chiếc giường, nửa tháng trôi qua, cơ hội để cả hai trò chuyện với nhau ngày càng ít dần. Lúc Hoè rời nhà vào buổi sáng thì Tinh vẫn chưa thức giấc; còn khi Hoè đã chìm vào giấc ngủ thì Tinh vẫn chưa về nhà. "Nhưng chúng ta vẫn đang giao tiếp với nhau đấy chứ. Chúng ta kết nối với nhau thông qua việc cùng sắp xếp một không gian sống chung." Hoè tự nhủ với bản thân khi đứng dậy dọn dẹp chiếc bàn. Ngày mai, trên bàn lại chất đầy rác, và cô sẽ phải dọn lại từ đầu. Ngay từ ngày đầu tiên đến đây, Hoè đã nhận thấy Tinh phụ thuộc vào đồ ăn nhanh và các gói hàng giao tận nhà, cũng như việc cô ấy chẳng có thời gian ...

Nightclub

Tiếng nhạc dội thẳng vào lồng ngực. Khó thở. Ánh đèn neon lập loè. Khó thở. Thuốc lá, rượu bia, gợi dục, tất cả những thú chơi  (theo định nghĩa của họ) hợp pháp và bất hợp pháp. Khó thở. Tôi không hợp với nightclub và có lẽ chính nó cũng biết điều đó, cố gắng cấp mấy cũng chẳng thể thấu hiểu nhau. Tôi ước trên đời tồn tại một Câu lạc bộ Đêm tối - not a nightclub but a club about the night for those who love it. Yêu thương màn đêm như những gì nó vốn là.

Cửa tiệm McDonald trên đường Học Uyển (Dịch)

Nút giao đường Học Uyển và đường Thành Phủ vào đầu những năm 2000 (Ảnh từ Internet) Bắc Kinh, một đêm hè hiếm có. Trời không quá nóng, cửa sổ mở toang cho cơn gió mát lành lùa vào phòng, tôi bật chiếc đèn ấm áp lên; chiếc đồng hồ huỳnh quang tích tắc, tích tắc, điểm dần về lúc nửa đêm. Thật dễ chịu. Vào những đêm thế này, thời gian dường như trở nên mơ hồ, mờ nhạt. Và tôi cứ mãi nhớ về một cảnh tượng trong buổi diễn thuyết ở Hàng Châu ngày hôm kia. Đó là vào tháng 9 năm 2002. Tôi bắt chuyến tàu đêm màu xanh lá chậm chạp đến ga Bắc Kinh rồi bắt xe buýt đến Đại học Mỏ và Công nghệ Trung Quốc trên đường Học Uyển để làm thủ tục nhập học. Sau khi mọi người đã được phân phòng ký túc xá và cất hành lý xong xuôi, người phụ trách gọi tất cả xuống tầng dưới tập trung và xếp hàng để nhận quân phục cho kỳ huấn luyện quân sự. Lần đầu gặp gỡ các bạn cùng lớp, tôi cảm th...

Người đàn bà Sám

Làm nội trợ là cái một cái nghề khốn nạn. Người đời thường không coi nó là một nghề chính đáng, nó không có ngày nghỉ, và hơn hết, nó không cho phép con người ta thoát khỏi cái xó bếp. Có nhà nọ đông anh chị em, giờ đã dựng vợ gả chồng hết cả. Dân mình vẫn còn truyền thống ở chung một cái nhà tổ, nên là chị không chồng không con, không làm gì cả, thuận lý thành chương, chị làm nội trợ cho cả nhà. Mấy chục năm rồi, chị ở tù mấy chục năm rồi. Nhà tù có bàn thờ ông Táo cao cao, nhà tù ngập mùi mắm muối. Những anh chị em khác đi làm ăn, quen biết dù rộng dù hẹp vẫn được người ta gọi là có quen biết ngoài xã hội. Còn chị, người cuối cùng ngoài những người mang chung cái dòng máu chết tiệt kia còn giao thiệp là một người bạn thuở cấp 2, cái thời mà ảnh còn chưa lên màu, cái thời mà người ta liều mạng vượt biên qua một đất nước xa lạ. Vậy nên, gọi bạn là thế, mấy chục năm qua, sau khi nghỉ học rồi, họ gặp lại nhau được một lần, chỉ một lần thôi. Chị hẹn con Út...

Phản cảm, không ra thể thống gì! Sao ngươi dám?

Thuần phong mỹ tục là gì nhở? Thuần phong mỹ tục là thứ mà người luôn treo nó trên mồm cũng ứ có biết thật ra nó là cái quái gì . Đùa thôi (hoặc không). Tranh "Dáng xưa XIX" và "Dáng xưa XXIV", Nguyễn Đức Huy Thuần phong mỹ tục là phong tục tốt đẹp và lành mạnh, những quy chuẩn xã hội nào cũng phải có. (Thuần: Tinh rặt một thứ, không lẫn chất khác, thành thật, tốt đẹp. Phong: lề thói. Mỹ: đẹp. Tục: thói quen). (*) Theo như những gì tôi tìm thấy sau khoảng vài phút cho đến vài tiếng lục lọi trên Google thì có vẻ đây là định nghĩa được nhiều người công nhận nhất dành cho 4 chữ thuần phong mỹ tục. Đọc thì thấy cũng xuôi xuôi rồi, nhưng khổ nỗi tính của tôi hay hỏi nên giờ tôi lại ngồi đây băn khoăn: Thế, thuần phong mỹ tục khác gì với cổ hủ, lạc hậu? Ấy, hỏi gì ngu ngốc thế nhở. Một cái là tốt, là đẹp còn một cái là tệ, là xấu rành rành ra đó mà còn không biết ...

Là mộng, là mộng. Đừng tỉnh giấc!

Tôi bảo: "Mua chai rượu uống đi, lần đầu tiên trong đời. Uống xong thì về, coi như kết thúc một chương." Thế là chúng tôi chia nhau ra, tôi thì đi mua rượu, đứa khác đi mua dăm ba cái đồ ăn vặt, đứa thì ngồi lại giữ chỗ. Dường như không-thời gian đang xếp chồng và hoà lẫn vào nhau. Những con người tôi đã gặp, đang gặp và sẽ gặp bằng cách thần kỳ nào đó đều cùng xuất hiện tại đây. Lễ thì đông, lễ chia tay lại càng đông tợn. Âm thanh vừa ồn ào vừa yên tĩnh, từng câu nói mang chút trẻ con của thuở bồng bột tuổi dậy thì thi nhau chui vào tai, rõ mồn một. Như mới ngày hôm qua. Và rồi, tôi bước vào một nơi gần gũi mà xa lạ, từng con hẻm nối đuôi, cắt nhau tạo thành mê cung không lối thoát. Cô ơi, tiệm mình có bán rượu không ạ? Có đấy, mà tiếc quá, chỉ là rượu trắng thôi, đám bọn tôi muốn uống rượu trái cây cơ, vẫn là con nít mà. Thôi, đi qua tiệm khác vậy. Nhưng xung quanh đây làm gì còn tiệm nào nữa đâu, chỉ có bức tường...

Tay run thắt sợi tơ hồng

Xin phép mở đầu bài viết bằng một lời thú tội: Tôi (có lẽ) có suy nghĩ không được tích cực cho lắm về hôn nhân, đám cưới và những gì liên quan đến nó. Một phút tự biện minh cho bản thân thì rằng một người lớn lên chỉ nhìn thấy hằng hà sa số những gia đình đổ vỡ, những cuộc hôn nhân cạn tình, cạn nghĩa mà đương sự chỉ biết bấu víu vào hai chữ "vì con" để tiếp tục những chuỗi ngày bất hạnh, những đám cưới xa hoa rỗng tuếch chỉ nhằm mục đích "cho nở mày nở mặt với người ta" thì khó lòng mà yêu thương nỗi cái gọi là đích đến của tình yêu theo lời nhiều người. Nhưng rồi, định kiến cao ngàn thước cũng sẽ đến lúc lung lay. Hoá ra, con người ta còn có thể cưới vì yêu. "Hết run chưa S?" "Tui kể chị nghe nè, nãy thằng S nó run dữ lắm, trao nhẫn không nỗi luôn." Anh cúi mặt cười, anh bảo anh hết run rồi nhưng tôi thấy vẫn còn đó. Anh luống cuống,...

5, 10, 15, 20, 25,...

Mình nghĩ đời người có nhiều mốc khủng hoảng lắm: Khủng hoảng cấp 2 (cái độ tuổi dậy thì ấy), rồi cấp 3 khi bước vào đại học, lên đại học lại khủng hoảng tiếp, rồi khi ra trường kiếm việc lần đầu tiên cũng khủng hoảng. Và sau đó, cứ mỗi lần thất nghiệp là khủng hoảng. Cứ như một trò chơi mà tụi con nít hay chơi ấy nhỉ, 5, 10, 15, 20,... Năm năm một lần là chúng ta (thật ra là mình đang nói mình) lại khủng hoảng. Đó là nếu may mắn, không thì khủng hoảng năm lần một năm cũng không chừng.  Đi kèm với sự khủng hoảng kia chính là những lần "dậy thì" trong ngoặc kép, tâm lý, tư tưởng, suy nghĩ, lối sống của mình lại thay đổi mạnh, có thể coi là tương đồng với cái mà người ta gọi là "phát triển nhân vật" trong truyện hay trong phim nên là dù mình rất sợ hãi (hiển nhiên rồi, ai mà không sợ khủng hoảng chứ), mình vẫn nghĩ đây là điều cần thiết. Hiện tại thì mình đang khủng hoảng độ 25, khủng hoảng tài chính, khủ...

Riêng tư hơn cả áo ngực

Có một việc lẽ ra rất đỗi bình thường và dễ dàng nhưng tôi luôn ngập ngừng mỗi khi được hỏi: Nè, mày thích nghe nhạc gì? Thì ra, sở thích âm nhạc là một thứ riêng tư đến thế. Nhà tôi không có cách âm, mà thật ra thì cửa nẻo cũng chẳng kín, nên âm thanh từ miệng nói ra vốn đã chẳng giữ bí mật được chứ khỏi kể đến những bài nhạc được tôi bật bằng cái loa ngoài mà năm nay chắc cũng tầm 20 tuổi đời. Thế nhưng khi ai đó đến gần, tôi vẫn hơi ngại, đặc biệt nếu đó là bài hát bằng tiếng Việt, nghe là hiểu ngay. Như thể bị lột trần, chắc vậy. Nhưng lại giấu vào đó một chút mong chờ rằng họ sẽ thấy nó hay và hỏi mình về nó. Mà cuối cùng là không có gì xảy ra cả, người ta đi ngang qua vậy thôi. Tôi nghĩ, có lẽ ai cũng có một niềm kiêu hãnh (nếu không muốn nói là kiêu ngạo) riêng với gu âm nhạc của chính mình, nếu không thì cái trò Spotify Wrapped hằng năm đã chẳng nổi đến thế. Tôi thì không dùng ứng dụng đó, nhưng nếu...

Những chiếc bóng đầu tròn

Dạo này chạy xe qua hầm mình hay chú ý đến những chiếc bóng đầu tròn nối đuôi nhau in hằn lên tường, nhìn cứ như một cuộc rượt bắt, vừa hay ho vừa có gì đó khiến mình thẫn thờ. Không quá thẫn thờ đâu vì đang chạy xe mà. Và rồi thì nhận ra (không hẳn, mình vốn đã biết từ lâu rồi) rằng mình cũng chỉ là một chiếc bóng đầu tròn giữa vô số những chiếc bóng đầu tròn khác. Mỗi đầu tròn chẳng ai giống ai, và tất cả các đầu tròn đều giống nhau. Đầu tròn mình đây đi làm thì chạy qua những khu gọi là đô thị mới (phải vậy không?), và cả những khu mình chẳng biết gọi là gì, những khu mà rất nhiều toà nhà xây lên mà phần lớn là dành để làm văn phòng cho thuê ấy. Mình hay gọi đó là những vùng đất chết. Với mình, những nơi đó không thân thiện với con người xíu nào hết, nhìn lạnh lẽo và nhàm chán, có gì đó "phản địa đàng". Thêm một điều nữa là dạo này màu sắc biến đâu mất rồi. Như thể một ngày kia, loài người quyết định rằng màu...

Dịch thơ ▸ Nước xuân (Fyodor Tyutchev)

Hoạ sĩ: Terry Evans Nước xuân Trên cánh đồng tuyết phủ mênh mông, Dòng nước đã vào xuân - róc rách Chúng gọi bờ đang ngủ giấc đông, Và chảy tuôn, reo vang, lấp lánh... Bọn chúng loan tin đến mọi nơi: "Ôi xuân đang tới, xuân đang tới! Đây là sứ giả của Xuân non, Nàng Xuân bảo chúng tôi dẫn lối!" Xuân sắp sang rồi, xuân sắp sang! Ngày tháng Năm yên bình, ấm áp Những má hồng vui vẻ, hân hoan Hoà cùng với nàng Xuân xoay múa. Thơ gốc Весенние воды Еще в полях белеет снег, А воды уж весной шумят — Бегут и будят сонный брег, Бегут и блещут и гласят... Они гласят во все концы: «Весна идет, весна идет! Мы молодой весны гонцы, Она нас выслала вперед!» Весна идет, весна идет! И тихих, теплых, майских дней Румяный, светлый хоровод Толпится весело за ней. (Fyodor Tyutchev) • Bản dịch phi thương mại, không bảo đảm sự chính xác 100%, chỉ mang tính chất tham khảo. ...

Ít nhất thì cũng đã thử một lần

Dạo này hay nằm mơ thấy các bạn. Không biết giờ các bạn ở đâu, làm gì rồi, chỉ mong mọi người sống tốt, thật lòng đấy. Tôi biết nhà 1 đứa nhưng chẳng dám tới. 10 năm rồi, bạn cũ 2 năm không gặp là đã khó tìm lại được nhau chứ đừng nói gì đến tận 10 năm, chưa kể khi đó còn là con nít trẻ trâu nữa chứ. Mà kể cả có tìm được nhau rồi thì còn nhớ nhau không. Tôi sợ nghe câu trả lời. Một ngày kia, mới đây thôi, tìm được facebook của các bạn, cả nick cũ lần nick mới (tôi thậm chí còn không tin tôi làm được thế cơ). Hồi xưa lúc mới tập tành chơi facebook thì đứa nào đứa nấy siêng đăng ảnh lắm, và giờ tôi biết ơn vì tụi nó đã làm thế. Cái thằng hồi xưa mình nhớ nó đẹp trai nhất lớp sao nay nhìn lại ngố thế nhỉ; con nhỏ này tên gì quên rồi nhưng tên má nó thì nhớ như in, trò kinh điển của đám cấp 2. Dành cả tối xem đi xem lại những tấm ảnh kia cho thoả mãn cơn ghiền rồi ngồi đến khuya cứ nhấp nha nhấp nhổm, muốn kết bạn mà l...

Hello, I'm Barney, and I'm gonna teach you how to make friends (and how to maintain them, too)

Kết bạn ở cái xã hội điên cuồng vội vã này khó thật, và nó còn khó hơn khi con người ta dần thu mình vào vỏ ốc. Nhưng những chuyện đó không hề có trong từ điển của tôi: Barney - wait for it - Stinson, Barney Stinson! Nhìn tôi ngầu quá xá Phù phiếm, điên khùng, ồn ào, lố bịch, ai gặp tôi cũng phải choáng ngợp với lối sống huyền thoại  này. Kẻ nào nhăn mặt không thích thì tin tôi đi, hắn ta chỉ đang khó chịu vì bộ suit của hắn làm bằng loại vải rẻ tiền thôi. Thế nên những người anh em và cả các chị em à, vải loại A thì hãy bỏ tiền ra nhé. Dù sao thì, tiền bạc, danh tiếng, cả tửu và sắc, Barney tôi đây chẳng hề thiếu gì cả! Nhỉ? Thôi, lỡ uống nhiều quá rồi, tôi phải làm chuyện mà ai cũng phải làm: khi thiên nhiên gọi - chúng ta phải trả lời. Ô kìa, có gã nào cũng đang đứng giải quyết thế kia? "I like you, Ted....

Linh tinh ngày 01/12/2025

1. Hôm nay mình chính thức thất nghiệp. Ai cũng bảo nên đợi qua Tết hãy nghỉ vì cái lương tháng 13 nhưng mà... không biết nữa, mình không giàu có gì đâu nhưng chả hiểu sao lại không "bấu víu" vào cái lương tháng 13 đó lắm. Đương nhiên có thì tốt rồi nhưng cố gắng gồng qua Tết chỉ để nhận thêm tháng lương thì mình không làm. Mình luôn biết là mình, may mắn, chưa phải gồng gánh gia đình nên mới thế chứ tầm mấy năm nữa thì chắc là cũng cần cái lương kia lắm chả đùa. 2. Thật ra ban đầu mình cũng tính đợi qua Tết thật. Mà thường cái gì tính đi tính lại là chả bao giờ thành, những quyết định toàn là bộc phát. Theo trải nghiệm cá nhân thì bộc phát xong hầu như 10 lần thì hết 7 lần mình hối hận, thế mà vẫn giữ cái tính đó tới giờ. Bây giờ thì hỏi hối hận không thì mình sẽ trả lời rằng không hối hận. Không hối hận nhưng hơi sợ hãi, sợ rằng thất nghiệp lâu ấy mà. Sợ nhưng không hối hận, không hối hận nhưng sợ. 3. Mình nghĩ mình là một người luôn sẵn sàng để rời đi. Chỗ làm việc chả có ...

Những căn phòng tím biếc

Không ai biết chủ nhân của ngôi nhà này là ai. Khi chúng tôi đến, nó đã luôn ở đó, chào đón chúng tôi như một người cha, người mẹ luôn bao dung và tha thứ cho đám con hoang đàng. Một ngôi nhà với vô hạn phòng - những căn phòng tím biếc. Những căn phòng luôn có người dừng chân, và luôn có đủ phòng cho người mới đến. Khi hai kẻ xa lạ vô tình bước vào cùng một phòng, họ làm tình. Tình cạn, họ phải rời đi ngay. Hoặc có đôi khi con người ta vụn vỡ quá, muốn chắp vá lại bằng những câu chuyện không đầu không đuôi với kẻ có thể chỉ gặp mặt lần đầu tiên và duy nhất trong đời, họ được phép ở lại chuyện trò cùng nhau, chỉ một giờ thôi. "Vì sao lại là màu tím?" "Vì xanh là nỗi buồn và đỏ là khát khao." Tích tắc tích tắc. Nửa đêm rồi, không ai ở lại phòng cả, tất cả cùng đi về phía căn bếp để cùng nhau ăn uống, bữa ăn có thể là đầy đủ nhất và duy nhất của họ trong ngày. Hôm nay ai mang theo món ngon vậy nhỉ? Kể cũng hay thật, chẳng ai bảo ai, mỗi ngày sẽ có vài người đ...

Không một gợn mây

"Đi không?" "Đi đâu?" "Quan trọng sao?" "Ừ, đi." Mây đen đáng sợ hơn cơn mưa. Cái cảm giác biết chắc rằng điều gì đó sẽ xảy ra luôn làm tôi sợ hãi. Dưới chân là cỏ, là xác côn trùng, là chiếc bóng nhại lại từng cử chỉ. Trên đầu là trời, là nắng gắt, là nỗi khát khao vô tận của loài người. Con người là động vật hướng sáng. Con người là động vật ám ảnh với ánh sáng. Họ bật đèn ngay cả khi mặt trời vẫn đang rực rỡ. Lập loè, lập loè, ánh xanh, ánh đỏ. Thuật câu hồn chắc cũng chỉ là thế này thôi.  "Lần trước tao hẹn, mày không trả lời." "Đừng hẹn, đến và rủ tao đi thôi. Những cái hẹn thường không thành." Hôm nay trời đầy những cánh diều. Trò cá lớn nuốt cá bé không chỉ có ở nơi biển cả. Những con diều khổng lồ giương oai trước cơn gió lớn, chúng hoá rồng, hoá thủy quái. Con diều bé tí kia mất hút rồi, chẳng ai biết nó cũng đang lơ ...

Dăm ba cái tự giới thiệu

"Can you introduce yourself?" Câu hỏi mà tôi ám ảnh, sợ hãi, bối rối mỗi khi được hỏi. Một phần vì tiếng Anh tôi 3 xu (đùa, không vui), phần khác vì... giới thiệu gì đây? Khi ta mới gặp một người, ta muốn biết gì về họ? Và họ muốn biết gì về ta? Tên, tuổi, nghề nghiệp, quê quán,...? Ôi đâu phải đi làm chứng minh/căn cước đâu mà.   What does it mean to be human? (Mượn ảnh thôi chứ bài viết này nào được sâu sắc đến thế) Tên có lẽ là thứ hợp lý nhất trong những thứ được coi là quan trọng kia, nhưng cũng không quan trọng đến thế. Như một thước phim, những người xa lạ gặp nhau, cứ thế trò chuyện, không đầu không đuôi, không tên. Gọi tôi là "này" và tôi gọi người là "này", chẳng biết. Nếu có duyên gặp lại, nói chuyện một lần, hai lần, ba lần thì sẽ tự khắc biết thôi, tên là thứ không c...