Dạo này chạy xe qua hầm mình hay chú ý đến những chiếc bóng đầu tròn nối đuôi nhau in hằn lên tường, nhìn cứ như một cuộc rượt bắt, vừa hay ho vừa có gì đó khiến mình thẫn thờ. Không quá thẫn thờ đâu vì đang chạy xe mà. Và rồi thì nhận ra (không hẳn, mình vốn đã biết từ lâu rồi) rằng mình cũng chỉ là một chiếc bóng đầu tròn giữa vô số những chiếc bóng đầu tròn khác. Mỗi đầu tròn chẳng ai giống ai, và tất cả các đầu tròn đều giống nhau. Đầu tròn mình đây đi làm thì chạy qua những khu gọi là đô thị mới (phải vậy không?), và cả những khu mình chẳng biết gọi là gì, những khu mà rất nhiều toà nhà xây lên mà phần lớn là dành để làm văn phòng cho thuê ấy. Mình hay gọi đó là những vùng đất chết. Với mình, những nơi đó không thân thiện với con người xíu nào hết, nhìn lạnh lẽo và nhàm chán, có gì đó "phản địa đàng". Thêm một điều nữa là dạo này màu sắc biến đâu mất rồi. Như thể một ngày kia, loài người quyết định rằng màu sắc rực rỡ là cấm kị và giờ đây họ chỉ cho phép sắc trắng, đen, ...