Làm nội trợ là cái nghề khốn nạn nhất. Bởi vì người đời thường không coi nó là một nghề chính đáng, nó không có ngày nghỉ, và hơn hết, nó không cho người ta thoát khỏi cái xó bếp. Có nhà nọ đông anh chị em, giờ đã dựng vợ gả chồng cả. Dân mình vẫn còn truyền thống ở chung một nhà tổ lắm, nên là chị không chồng không con, không làm gì cả, thuận lý thành chương, chị làm nội trợ cho cả nhà. Mấy chục năm rồi, chị ở tù mấy chục năm rồi. Nhà tù có bàn thờ ông Táo cao cao, nhà tù ngập mùi mắm muối. Những anh chị em khác đi làm ăn, quen biết dù rộng dù hẹp vẫn được coi là có quen biết ngoài xã hội. Còn chị, người cuối cùng ngoài những người mang chung cái dòng máu chết tiệt kia còn giao thiệp là một người bạn thuở cấp 2, cái thời mà ảnh còn chưa lên màu, cái thời mà người ta liều mạng vượt biên qua một đất nước xa lạ. Vậy nên, gọi bạn là thế, mấy chục năm qua, sau khi nghỉ học rồi, họ gặp lại nhau được một lần, chỉ một lần thôi. Chị hẹn con Út chiều đi chợ, con...