Dạo này hay nằm mơ thấy các bạn. Không biết giờ các bạn ở đâu, làm gì rồi, chỉ mong mọi người sống tốt, thật lòng đấy.
Tôi biết nhà 1 đứa nhưng chẳng dám tới. 10 năm rồi, bạn cũ 2 năm không gặp là đã khó tìm lại được nhau chứ đừng nói gì đến tận 10 năm, chưa kể khi đó còn là con nít trẻ trâu nữa chứ. Mà kể cả có tìm được nhau rồi thì còn nhớ nhau không. Tôi sợ nghe câu trả lời.
Một ngày kia, mới đây thôi, tìm được facebook của các bạn, cả nick cũ lần nick mới (tôi thậm chí còn không tin tôi làm được thế cơ). Hồi xưa lúc mới tập tành chơi facebook thì đứa nào đứa nấy siêng đăng ảnh lắm, và giờ tôi biết ơn vì tụi nó đã làm thế. Cái thằng hồi xưa mình nhớ nó đẹp trai nhất lớp sao nay nhìn lại ngố thế nhỉ; con nhỏ này tên gì quên rồi nhưng tên má nó thì nhớ như in, trò kinh điển của đám cấp 2. Dành cả tối xem đi xem lại những tấm ảnh kia cho thoả mãn cơn "ghiền" rồi ngồi đến tối nhấp nhổm, muốn kết bạn mà lại sợ các bạn không nhớ mình. Sau một hồi đấu tranh tư tưởng thì cũng đã bấm vào cái nút ấy. Và...chẳng có gì xảy ra cả, những lời mời vẫn bỏ ngỏ.
Đã 10 năm rồi mà.
![]() |
Một đêm phấn khích, những viễn cảnh tự nghĩ ra đã kết thúc. Mọi chuyện vẫn sẽ như những gì đang hiện hữu, chuyện cũ vẫn mãi cũ. Ít nhất thì tôi cũng đã thử một lần làm theo những gì mình khao khát, mặc dù cái lần thử này kết quả không như mong đợi và quá trình thì lắm lần muốn bỏ trốn.

Nhận xét
Đăng nhận xét