"Can you introduce yourself?"
Câu hỏi mà tôi ám ảnh, sợ hãi, bối rối mỗi khi được hỏi. Một phần vì tiếng Anh tôi 3 xu (đùa, không vui), phần khác vì... giới thiệu gì đây?
Khi ta mới gặp một người, ta muốn biết gì về họ? Và họ muốn biết gì về ta? Tên, tuổi, nghề nghiệp, quê quán,...? Ôi đâu phải đi làm chứng minh/căn cước đâu mà.
![]() |
| What does it mean to be human? |
(Mượn ảnh thôi chứ bài viết này nào được sâu sắc đến thế)
Tên có lẽ là thứ hợp lý nhất trong những thứ được coi là quan trọng kia, nhưng cũng không quan trọng đến thế. Như một thước phim, những người xa lạ gặp nhau, cứ thế trò chuyện, không đầu không đuôi, không tên. Gọi tôi là "này" và tôi gọi người là "này", chẳng biết. Nếu có duyên gặp lại, nói chuyện một lần, hai lần, ba lần thì sẽ tự khắc biết thôi, tên là thứ không cần phải hỏi, tôi nghĩ vậy. Và nếu không có duyên gặp lại thì, tên để làm gì đâu.
Đời không lãng mạn như thế (ừ, tôi nghĩ như ý trên khá là lãng mạn đấy). Ở đời, ta gặp nhau ở trường học, nơi làm việc là nhiều. Những người mà ta chắc chắn sẽ gặp mặt ít nhất 200 lần, tên là thứ cần phải biết nhỉ? Tôi không biết có cần hay không, vì tôi chưa chủ động hỏi bao giờ. Có lần gặp một nhỏ ở đại học, ngồi gần tôi, thế là tôi và nó "họp chợ". Đến chiều bạn tôi hỏi nhỏ tên gì, tôi sao trả lời được, mà nhỏ cũng chẳng hỏi tên tôi. Thật...thoải mái. Bạn tôi bảo: "Vậy mà cũng nói chuyện như đúng rồi". Thật ra thì, vì vậy nên mới có thể nói chuyện như đúng rồi. À, tầm 2 tuần là chúng tôi biết tên nhau, cứ thế sẽ biết thôi, chẳng cần một câu cụ thể "mày tên gì?"
Đấy, tên nên biết nhưng để giới thiệu thì, một lần nữa, tôi thấy không cần.
Tuổi sao? Không quan trọng. Thật ra chỉ cần phân theo quy định của pháp luật là được: nhi đồng, vị thành niên, đủ tuổi ở tù trở lên. Đơn giản biết bao. Còn dăm ba cái lớn hơn để xưng hô đúng mực, lễ phép, lịch sự,... Tôi không quan tâm lắm.
Tiếng Việt có hệ thống xưng hô đa dạng, phức tạp. Tôi yêu tiếng Việt, rất yêu nhưng đôi khi tôi ước gì những cái "trên dưới" ấy biến mất. Tôi chỉ có thể thân thiết với đối phương nếu xưng hô ngang hàng. Tôi-bạn, tui-ông/bà, cậu-tớ (chưa dùng ngoài văn viết), mình-bạn, và xưng hô đứng top 1 thế giới: mày-tao. Đấy, gì cũng được, miễn là ngang hàng. Trên dưới, dù tôi trên hay dưới thì tôi cũng biết chắc rằng tôi và đối phương sẽ chẳng thân thiết hơn, dù chỉ là một chút. Và ừ, có cùng huyết thống hay không đều như nhau.
Mà ở đời thì dễ bị gọi là hỗn. Anh/chị không kêu đã là hỗn chứ đừng nói gì tới bậc cô/dì/chú/ông. Đấy, lý do nhiều khi tôi ít yêu tiếng Việt lại một chút xíu.
Rồi, nếu bỏ qua cái xưng hô thì hỏi tuổi để làm gì ngoài những vấn đề liên quan tới pháp lý? Tôi không nghĩ ra câu trả lời nên tôi chẳng bao giờ hỏi. Mà, một lần nữa, cái tuổi tác nói chuyện dăm bữa nửa tháng là tự nhiên biết, chẳng cần phải hỏi.
Nghề nghiệp, quê quán. Để làm gì? Thật ra dù có soạn sẵn bao nhiêu đoạn văn để đối phó với câu hỏi introduce khi thi tiếng Anh, tôi chưa bao giờ thêm nghề nghiệp và quê quán vào. Đơn giản là thừa thải và kỳ quặc. Introduce yourself, nghề nghiệp không định hình oneself và quê quán là thứ con người không kiểm soát được, bọn chúng chẳng nói lên gì cả. Đương nhiên nếu nghề của bạn là chăn dắt mại dâm hay buôn người thì có, không đùa.
Những thứ trên, biết thì chẳng sao, tôi không ghét chúng. Chỉ là tôi nghĩ chúng chẳng cần thiết để hỏi hay trả lời, cứ gặp, cứ nói, tự khắc biết thôi.
Thế, gặp nhau thì hỏi gì, muốn biết gì? Tôi... không biết. Ầy, con người khó hiểu mà đừng trách tôi. Thôi, gặp người tự dưng là biết thôi.
Vậy, can you introduce yourself?
I'm a person who is confused and afraid of these kinds of questions.

Nhận xét
Đăng nhận xét