Chuyển đến nội dung chính

Không một gợn mây

"Đi không?"

"Đi đâu?"

"Quan trọng sao?"

"Ừ, đi."

Mây đen đáng sợ hơn cơn mưa. Cái cảm giác biết chắc rằng điều gì đó sẽ xảy ra luôn làm tôi sợ hãi. Dưới chân là cỏ, là xác côn trùng, là chiếc bóng nhại lại từng cử chỉ. Trên đầu là trời, là nắng gắt, là nỗi khát khao vô tận của loài người.

Con người là động vật hướng sáng.

Con người là động vật ám ảnh với ánh sáng. Họ bật đèn ngay cả khi mặt trời vẫn đang rực rỡ. Lập loè, lập loè, ánh xanh, ánh đỏ. Thuật câu hồn chắc cũng chỉ là thế này thôi. 

"Lần trước tao hẹn, mày không trả lời."

"Đừng hẹn, đến và rủ tao đi thôi. Những cái hẹn thường không thành."

Hôm nay trời đầy những cánh diều. Trò cá lớn nuốt cá bé không chỉ có ở nơi biển cả. Những con diều khổng lồ giương oai trước cơn gió lớn, chúng hoá rồng, hoá thủy quái. Con diều bé tí kia mất hút rồi, chẳng ai biết nó cũng đang lơ lửng giữa trời cả, trừ người cầm dây. Kể ra thì buồn cười, có thời tôi nghĩ đồng diều là cánh đồng đặc biệt gì cơ, thì ra chỉ là đồng cỏ, hoặc đồng người. 

"Nếu ngồi một mình bên sông suối mà không muốn bị coi là kẻ kỳ quặc hoặc một kẻ sầu đời muốn tự tử, mày nghĩ mày nên làm gì?"

"Vậy tao nên làm gì?"

"Đem theo cần câu cá."

"Thế nếu tao muốn tự tử thì sao?"

"Mày không muốn."

"Tao không muốn."

Không ai nghĩ về cái chết nhiều bằng những người biết mình sắp chết và những đứa ở cái tuổi cuối 1, đầu 2. Khác một chỗ, nhóm người thứ nhất không muốn nói về cái chết, còn nhóm thứ hai thì thường xuyên nói về nó như một thú vui rẻ tiền. Có lẽ chứng đa sầu đa cảm tuổi dậy thì kéo dài lâu hơn người ta nghĩ.

"Phía trước có đánh nhau đấy."

"Người ta thích đánh nhau ở bãi rác nhỉ?"

Uống đủ nước, ăn đủ bữa sẽ giúp con người giảm hơn nửa số bệnh, cả về thể xác lẫn tinh thần. Nhưng con người thích hành hạ bản thân. Não bộ ngu xuẩn hơn ta nghĩ, hay là nó nghĩ? Ta là nó, nó là ta. Động vật về cơ bản là bộ não mà, phải không? Còn hết thảy những cái khác chỉ là một cái hộp, là nơi chứa thứ kia. Thế, nếu như hồn Trương Ba, da hàng thịt bằng cách nào đó xảy ra, ngươi là ai?

Bây giờ là mùa thu.

Mùa thu, cái mùa mơ hồ thường hay bị đổ lỗi cho chuyện ái ân tan vỡ của thiên hạ, à không, bị đổ lỗi cho bất cứ cảm xúc nào không được hân hoan lắm của nhân loại. Không sao đâu mùa thu à, ngươi không cô đơn đâu, bọn chúng còn đổ tại cơn mưa nữa. Người ta bắt vạ mùa thu vì mua thu làm ta thấy thật vô dụng khi đã bỏ lỡ xuân xanh và hạ trắng, rằng quá nửa thời gian rồi mà vẫn là một kẻ thất bại. Sang đông họ lại có niềm tin rằng xuân sắp đến, thế nên chỉ mỗi mùa thu là kẻ tội đồ.

Ai vẫn còn chơi trò bắt lá rơi ở thời đại này hẳn là người hạnh phúc nhất thế gian, hoặc là một kẻ dở hơi bậc nhất. Mà, cũng như nhau thôi, vì người dở hơi thường hạnh phúc.

"Sao đang đi mà dừng lại rồi?"

"Nhìn kìa!"

"Nhìn gì?"

"Hôm nay trời trong."

Nhận xét

Xem thêm các bài đăng phổ biến khác

Tay run thắt sợi tơ hồng

Xin phép mở đầu bài viết bằng một lời thú tội: Tôi (có lẽ) có suy nghĩ không được tích cực cho lắm về hôn nhân, đám cưới và những gì liên quan đến nó. Một phút tự biện minh cho bản thân thì rằng một người lớn lên chỉ nhìn thấy hằng hà sa số những gia đình đổ vỡ, những cuộc hôn nhân cạn tình, cạn nghĩa mà đương sự chỉ biết bấu víu vào hai chữ "vì con" để tiếp tục những chuỗi ngày bất hạnh, những đám cưới xa hoa rỗng tuếch chỉ nhằm mục đích "cho nở mày nở mặt với người ta" thì khó lòng mà yêu thương nỗi cái gọi là đích đến của tình yêu theo lời nhiều người. Nhưng rồi, định kiến cao ngàn thước cũng sẽ đến lúc lung lay. Hoá ra, con người ta còn có thể cưới vì yêu. "Hết run chưa S?" "Tui kể chị nghe nè, nãy thằng S nó run dữ lắm, trao nhẫn không nỗi luôn." Anh cúi mặt cười, anh bảo anh hết run rồi nhưng tôi thấy vẫn còn đó. Anh luống cuống,...

Là mộng, là mộng. Đừng tỉnh giấc!

Tôi bảo: "Mua chai rượu uống đi, lần đầu tiên trong đời. Uống xong thì về, coi như kết thúc một chương." Thế là chúng tôi chia nhau ra, tôi thì đi mua rượu, đứa khác đi mua dăm ba cái đồ ăn vặt, đứa thì ngồi lại giữ chỗ. Dường như không-thời gian đang xếp chồng và hoà lẫn vào nhau. Những con người tôi đã gặp, đang gặp và sẽ gặp bằng cách thần kỳ nào đó đều cùng xuất hiện tại đây. Lễ thì đông, lễ chia tay lại càng đông tợn. Âm thanh vừa ồn ào vừa yên tĩnh, từng câu nói mang chút trẻ con của thuở bồng bột tuổi dậy thì thi nhau chui vào tai, rõ mồn một. Như mới ngày hôm qua. Và rồi, tôi bước vào một nơi gần gũi mà xa lạ, từng con hẻm nối đuôi, cắt nhau tạo thành mê cung không lối thoát. Cô ơi, tiệm mình có bán rượu không ạ? Có đấy, mà tiếc quá, chỉ là rượu trắng thôi, đám bọn tôi muốn uống rượu trái cây cơ, vẫn là con nít mà. Thôi, đi qua tiệm khác vậy. Nhưng xung quanh đây làm gì còn tiệm nào nữa đâu, chỉ có bức tườn...

Dịch thơ (Reddit) ▸ Hoạ nàng

Hoạ nàng Nàng khúc khích cười, Có người ngây ngốc. Bỗng chốc tim này Như ngày rực nắng. Nàng như khoác lên mình tấm lụa Loại thượng hạng, lấp lánh nắng mai Nàng đánh giấc bên khung cửa sổ Nắng buông nhẹ sưởi ấm đôi vai Dệt thành gấm tơ vàng - vệt sáng Trời ưu ái trao chỉ riêng Nàng. Nàng cuộn mình dưới lớp khăn choàng Từng đường cong như hiện như ẩn Thảm hoa - cơ thể nàng như thể Được thợ may hoàn hảo, tuyệt trần Nếu Nàng sinh ra trong thời cổ Nàng công chúa ai cũng trầm trồ. Đôi tay Nàng dễ thương, nho nhỏ Chẳng thô kệch, nâu ngả đôi chân Nhìn vào ánh mắt Nàng một thoáng Đôi mắt biếc tươi sáng, trong ngần Như một bữa yến tiệc long trọng Không chán ngán, cứ mãi chờ mong. Khẽ liếc mắt, đôi môi căng mọng Sắc ửng hồng xen lẫn trầm pha Cứ ngỡ rằng Khoảnh khắc này chẳng thể nào tuyệt hơn nữa Nàng mỉm cười Lòng ai nở ngàn hoa... --- • Bản dịch chỉ mang tính chất tham khảo. Đọc thơ gốc  tại đây . •  Bản dịch  k...