(Không phải là một bài viết "chửi" AI)
![]() |
| Sáo rỗng và vô hồn (trải nghiệm thực tế cá nhân) |
"Tôi tư duy, nên tôi tồn tại". Thế ngươi - kẻ tự tước đi cái quyền được tư duy của mình, kẻ tự buộc bản thân phụ thuộc vào thứ gọi là "trí tuệ nhân tạo" kia, kẻ mà đến những thứ giao tiếp đơn giản giữa người với người cũng chẳng thể tự làm được - ngươi không tư duy, thế ngươi tồn tại để làm gì?
Chẳng qua là cuối cùng tôi cũng được trải nghiệm cái gọi là "phụ thuộc AI" ở loài người. Đã đến thời điểm mà con người ta nhờ AI viết thư, trả lời tin nhắn hộ. Để làm gì nhỉ? Phải chi lừa đảo, thật đấy, phải chi dùng AI để lừa đảo hẳn tôi còn hiểu. Đằng này chỉ là những cuộc trò chuyện bình thường thôi, thế AI để làm gì?
Thật sự không hiểu và không muốn hiểu.
Thời đại cô đơn, thế hệ cô độc. Và loài người giải quyết sự cô đơn ấy bằng cách này đây. Thuyết internet chết (dead internet theory), có lẽ cái chết trước là tính "người". Người thì chẳng có ai chuyện trò, tuyệt vọng đến mức tâm sự với những thuật toán; người thì lại nhờ máy móc giao tiếp giúp mình. Một thế giới chết.
Đến một lúc nào đó, ngươi sẽ hỏi AI rằng ngươi đang cảm thấy vui buồn hay giận hờn; AI chỉ cho ngươi nên yêu hay nên ghét; rằng khi có người hỏi ngươi "ngày hôm nay của bạn thế nào", ngươi phải nhờ AI để thứ ấy trả lời giúp. Khi ấy, ngươi còn gọi bản thân mình là người sao?

Nhận xét
Đăng nhận xét