Chuyển đến nội dung chính

Tháng 6 mưa nhiều

Nhớ lần đầu tiên nghe Nhớ mưa, trong đầu chỉ nghĩ: Bài gì mà nghe Hà Nội thế; giờ nghe nhiều rồi vẫn giữ nguyên suy nghĩ. À mà tôi chưa đi Hà Nội bao giờ.

Thường nghe nhạc thì mỗi bài đều có một câu mà tôi thích nhất, và với Nhớ mưa thì là:

"Ào ạt rơi những cơn mưa hè
Tháng sáu mưa nhiều"

Ừ, tôi viết bài này vì giờ là tháng 6 và mưa nhiều vãi ò (〜 ̄ ▽  ̄) 〜

Có gì đó về mưa mà khiến cho những bài hát viết về nó đều mang hơi hướng khá là lãng mạn (hoặc là tại tôi toàn kiếm nghe mấy bài lãng mạn). Nhớ mưa vẽ ra một bức tranh Hà Nội khoảng năm 2000 có lẻ, những con phố ngả vàng, những quán cà phê nhỏ và cái buồn man mác, buồn nhẹ nhàng, buồn vu vơ, buồn lãng đãng. Tôi hay gọi vui là cái buồn nghệ sĩ

"Tiếng mưa đã ngừng rơi
Mà trái tim còn buồn"

Thành công của bài hát chắc là miêu tả được tâm lý khó hiểu của loài người trước một hiện tượng quá đỗi bình thường của tự nhiên - mưa. Người ta thường bảo mưa buồn, không hiểu mưa thì liên quan gì đến buồn nhưng cứ lúc mưa thì thiên hạ cứ buồn buồn, riêng tôi thì trời mưa là lòng hơi bồn chồn.

Một cái khó hiểu khác là mưa thì hay gắn liền với chia tay chia chân của các đôi tình nhân. Vì trời mưa nên con người ta muốn chia tay hay vì chia tay nên trời mưa đồng cảm (Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ)? Chưa từng vụn vỡ nhưng lại khoái vay mượn cảm xúc của người khác, tôi chưa chia tay bao giờ mà nghe bài này cứ có cảm giác mình đã từng, ặc.

Hôm nay lại mưa...

Nhận xét

Xem thêm các bài đăng phổ biến khác

Tay run thắt sợi tơ hồng

Xin phép mở đầu bài viết bằng một lời thú tội: Tôi (có lẽ) có suy nghĩ không được tích cực cho lắm về hôn nhân, đám cưới và những gì liên quan đến nó. Một phút tự biện minh cho bản thân thì rằng một người lớn lên chỉ nhìn thấy hằng hà sa số những gia đình đổ vỡ, những cuộc hôn nhân cạn tình, cạn nghĩa mà đương sự chỉ biết bấu víu vào hai chữ "vì con" để tiếp tục những chuỗi ngày bất hạnh, những đám cưới xa hoa rỗng tuếch chỉ nhằm mục đích "cho nở mày nở mặt với người ta" thì khó lòng mà yêu thương nỗi cái gọi là đích đến của tình yêu theo lời nhiều người. Nhưng rồi, định kiến cao ngàn thước cũng sẽ đến lúc lung lay. Hoá ra, con người ta còn có thể cưới vì yêu. "Hết run chưa S?" "Tui kể chị nghe nè, nãy thằng S nó run dữ lắm, trao nhẫn không nỗi luôn." Anh cúi mặt cười, anh bảo anh hết run rồi nhưng tôi thấy vẫn còn đó. Anh luống cuống,...

Là mộng, là mộng. Đừng tỉnh giấc!

Tôi bảo: "Mua chai rượu uống đi, lần đầu tiên trong đời. Uống xong thì về, coi như kết thúc một chương." Thế là chúng tôi chia nhau ra, tôi thì đi mua rượu, đứa khác đi mua dăm ba cái đồ ăn vặt, đứa thì ngồi lại giữ chỗ. Dường như không-thời gian đang xếp chồng và hoà lẫn vào nhau. Những con người tôi đã gặp, đang gặp và sẽ gặp bằng cách thần kỳ nào đó đều cùng xuất hiện tại đây. Lễ thì đông, lễ chia tay lại càng đông tợn. Âm thanh vừa ồn ào vừa yên tĩnh, từng câu nói mang chút trẻ con của thuở bồng bột tuổi dậy thì thi nhau chui vào tai, rõ mồn một. Như mới ngày hôm qua. Và rồi, tôi bước vào một nơi gần gũi mà xa lạ, từng con hẻm nối đuôi, cắt nhau tạo thành mê cung không lối thoát. Cô ơi, tiệm mình có bán rượu không ạ? Có đấy, mà tiếc quá, chỉ là rượu trắng thôi, đám bọn tôi muốn uống rượu trái cây cơ, vẫn là con nít mà. Thôi, đi qua tiệm khác vậy. Nhưng xung quanh đây làm gì còn tiệm nào nữa đâu, chỉ có bức tườn...

Những căn phòng tím biếc

Không ai biết chủ nhân của ngôi nhà này là ai. Khi chúng tôi đến, nó đã luôn ở đó, chào đón chúng tôi như một người cha, người mẹ luôn bao dung và tha thứ cho đám con hoang đàng. Một ngôi nhà với vô hạn phòng - những căn phòng tím biếc. Những căn phòng luôn có người dừng chân, và luôn có đủ phòng cho người mới đến. Khi hai kẻ xa lạ vô tình bước vào cùng một phòng, họ làm tình. Tình cạn, họ phải rời đi ngay. Hoặc có đôi khi con người ta vụn vỡ quá, muốn chắp vá lại bằng những câu chuyện không đầu không đuôi với kẻ có thể chỉ gặp mặt lần đầu tiên và duy nhất trong đời, họ được phép ở lại chuyện trò cùng nhau, chỉ một giờ thôi. "Vì sao lại là màu tím?" "Vì xanh là nỗi buồn và đỏ là khát khao." Tích tắc tích tắc. Nửa đêm rồi, không ai ở lại phòng cả, tất cả cùng đi về phía căn bếp để cùng nhau ăn uống, bữa ăn có thể là đầy đủ nhất và duy nhất của họ trong ngày. Hôm nay ai mang theo món ngon vậy nhỉ? Kể cũng hay thật, chẳng ai bảo ai, mỗi ngày sẽ có vài người đ...