Chuyển đến nội dung chính

2 giờ sáng rồi, đừng làm gì cả, hãy ngủ đi

Tôi thích những cuộc chuyện trò không đầu không đuôi, nó là môi trường hoàn hảo để những chủ đề mà thường ngày có vẻ là sến súa, là tỏ vẻ xuất hiện. Và chúng xuất hiện thật tự nhiên, thật cần thiết. Qua nay nói chuyện với một người lạ trên mạng, gọi là viết thư thì có vẻ đúng hơn. Thư điện tử, thư qua internet vẫn là thư mà, phải không. Và bỗng dưng tôi nhớ đến một câu:

2 giờ sáng luôn là thời điểm quá muộn hoặc quá sớm để làm bất cứ điều gì.

(Tôi vẫn trung thành với ý nghĩ vì con người sợ bóng đêm nên mới ám ảnh với ánh sáng như hiện tại).

2 giờ sáng rồi, đừng làm gì cả, ngủ thôi. Chẳng có gì tốt đẹp xuất hiện vào lúc đấy đâu, chỉ có chỗ cho những giấc mơ. Có một lần tôi tỉnh giấc vào khoảng 3 giờ (như nhau cả thôi) và phải nói rằng đầu óc con người lúc đấy nói tỉnh chẳng tỉnh, nói mơ chẳng mơ. Chưa đọc "Into the wild", chỉ biết đến tên sách và nội dung sơ lược nhưng muốn bỏ nhà đi lúc 3 giờ sáng. Chưa làm nên trò trống gì đã vội muốn chết vào 3 giờ sáng. Sống chưa được nửa đời người đã muốn không tồn tại, không phải chết cũng không phải biến mất mà là vốn dĩ ngay từ đầu chẳng xuất hiện, vào độ 3 giờ sáng. Mỗi lần lại là một "khao khát" khác nhau. Nhưng mới 3 giờ sáng, quá sớm để tự sát. Và đã 3 giờ sáng rồi, quá muộn để biến mất. Ngủ đi.

3 giờ sáng cũng là nơi những vọng tưởng nếu như của con người xuất hiện dày đặc. Nếu mình học ngành khác thì sao? Nếu mình làm điều này vào lúc 8000 năm trước chẳng ai nhớ nữa thì sao? Mà làm gì có nếu, cứ sống thôi, cứ ngủ thôi.

Tôi mắc căn bệnh đặc trưng của nhân loại: sợ già. Tôi nghĩ loài người sợ già còn hơn cả sợ chết. Chết là hết, còn tuổi già thì cứ từ từ mà huỷ hoại ta. Huỷ hoại điều gì? Huỷ hoại tuổi trẻ chứ gì nữa. Căn bệnh không thuốc chữa ấy làm tôi nghiện xem phim hoặc đọc truyện về chủ đề... tạm gọi là tuổi trẻ vậy. Những con người thức xuyên màn đêm làm những điều ngu ngốc, live fast - die young (biết vì sao tôi gọi là phim/truyện tuổi trẻ chưa). 2 giờ sáng, có người bạn gọi mình muốn leo lên xe và đi không, không lý do, không đích đến. They say "nothing good happens after 2 am" but we don't care. We are young, and the young belongs to the night.

Chạy ra biển vào 2 giờ sáng, mở buổi hoà nhạc vào 2 giờ sáng, gọi điện cho một người bạn cũ vào 2 giờ sáng, hôn người lạ vào 2 giờ sáng. Thật ngu, thật trẻ. Trời sáng chắc sẽ hối hận thôi, hầu như lần nào cũng thế. 

À, về chuyện muốn nhắn tin vào 2 giờ sáng, tôi (may mắn?) được trải nghiệm. Tôi có một người bạn khá là đồng điệu về những chuyện thế hệ cô đơn, và khi đầu óc đang bị màn đêm ăn mòn, khi chẳng thể ngủ, tôi thật muốn nhắn tin với người đó. Nhắn gì chẳng biết đâu, nhưng muốn nhắn tới điên lên được. May mắn là tôi chẳng làm gì cả, chắc tại qua 3 giờ (haha). Cả năm không nói chuyện mà bỗng dưng nhắn thì ngại ngùng nhỉ. 

Vậy đấy, 2 giờ sáng thì ngủ thôi. Không ngủ được thì nằm đó làm bạn với cái tĩnh lặng cũng được. Nói vậy chứ tôi vẫn muốn một lần đi dạo vào lúc 2 giờ sáng. Chắc sẽ đưa nó vào danh sách những việc sẽ làm trước khi chết.

Bài viết này lộn xộn, chắc vì tôi nghĩ về nó lúc 2 giờ sáng.

Nhận xét

Xem thêm các bài đăng phổ biến khác

Tay run thắt sợi tơ hồng

Xin phép mở đầu bài viết bằng một lời thú tội: Tôi (có lẽ) có suy nghĩ không được tích cực cho lắm về hôn nhân, đám cưới và những gì liên quan đến nó. Một phút tự biện minh cho bản thân thì rằng một người lớn lên chỉ nhìn thấy hằng hà sa số những gia đình đổ vỡ, những cuộc hôn nhân cạn tình, cạn nghĩa mà đương sự chỉ biết bấu víu vào hai chữ "vì con" để tiếp tục những chuỗi ngày bất hạnh, những đám cưới xa hoa rỗng tuếch chỉ nhằm mục đích "cho nở mày nở mặt với người ta" thì khó lòng mà yêu thương nỗi cái gọi là đích đến của tình yêu theo lời nhiều người. Nhưng rồi, định kiến cao ngàn thước cũng sẽ đến lúc lung lay. Hoá ra, con người ta còn có thể cưới vì yêu. "Hết run chưa S?" "Tui kể chị nghe nè, nãy thằng S nó run dữ lắm, trao nhẫn không nỗi luôn." Anh cúi mặt cười, anh bảo anh hết run rồi nhưng tôi thấy vẫn còn đó. Anh luống cuống,...

Là mộng, là mộng. Đừng tỉnh giấc!

Tôi bảo: "Mua chai rượu uống đi, lần đầu tiên trong đời. Uống xong thì về, coi như kết thúc một chương." Thế là chúng tôi chia nhau ra, tôi thì đi mua rượu, đứa khác đi mua dăm ba cái đồ ăn vặt, đứa thì ngồi lại giữ chỗ. Dường như không-thời gian đang xếp chồng và hoà lẫn vào nhau. Những con người tôi đã gặp, đang gặp và sẽ gặp bằng cách thần kỳ nào đó đều cùng xuất hiện tại đây. Lễ thì đông, lễ chia tay lại càng đông tợn. Âm thanh vừa ồn ào vừa yên tĩnh, từng câu nói mang chút trẻ con của thuở bồng bột tuổi dậy thì thi nhau chui vào tai, rõ mồn một. Như mới ngày hôm qua. Và rồi, tôi bước vào một nơi gần gũi mà xa lạ, từng con hẻm nối đuôi, cắt nhau tạo thành mê cung không lối thoát. Cô ơi, tiệm mình có bán rượu không ạ? Có đấy, mà tiếc quá, chỉ là rượu trắng thôi, đám bọn tôi muốn uống rượu trái cây cơ, vẫn là con nít mà. Thôi, đi qua tiệm khác vậy. Nhưng xung quanh đây làm gì còn tiệm nào nữa đâu, chỉ có bức tườn...

Dịch thơ (Reddit) ▸ Hoạ nàng

Hoạ nàng Nàng khúc khích cười, Có người ngây ngốc. Bỗng chốc tim này Như ngày rực nắng. Nàng như khoác lên mình tấm lụa Loại thượng hạng, lấp lánh nắng mai Nàng đánh giấc bên khung cửa sổ Nắng buông nhẹ sưởi ấm đôi vai Dệt thành gấm tơ vàng - vệt sáng Trời ưu ái trao chỉ riêng Nàng. Nàng cuộn mình dưới lớp khăn choàng Từng đường cong như hiện như ẩn Thảm hoa - cơ thể nàng như thể Được thợ may hoàn hảo, tuyệt trần Nếu Nàng sinh ra trong thời cổ Nàng công chúa ai cũng trầm trồ. Đôi tay Nàng dễ thương, nho nhỏ Chẳng thô kệch, nâu ngả đôi chân Nhìn vào ánh mắt Nàng một thoáng Đôi mắt biếc tươi sáng, trong ngần Như một bữa yến tiệc long trọng Không chán ngán, cứ mãi chờ mong. Khẽ liếc mắt, đôi môi căng mọng Sắc ửng hồng xen lẫn trầm pha Cứ ngỡ rằng Khoảnh khắc này chẳng thể nào tuyệt hơn nữa Nàng mỉm cười Lòng ai nở ngàn hoa... --- • Bản dịch chỉ mang tính chất tham khảo. Đọc thơ gốc  tại đây . •  Bản dịch  k...