Chuyển đến nội dung chính

Gặp nhau lúc nào đây?

Đôi khi tôi tự hỏi những người đã rời khỏi ghế nhà trường và đang chìm trong một công việc nào đó (giới làm công ăn lương ấy) kết bạn mới như thế nào giữa cái nhịp sống đầy bận rộn này. Thật đấy, bởi vì tôi thấy rằng, 8 tiếng mà ta vùi đầu vào làm việc là 8 tiếng đẹp nhất trong ngày. Trời xanh, mây trắng, nắng hồng (ừ, tôi hơi nói quá nhưng mà... vậy đó), và con người thì nhốt mình trong những toà nhà, dành hết nhựa sống vì những tờ giấy (hoặc polymer). Về nhà khi mặt trời đã mệt, và người cũng mỏi. Thời gian đâu mà kết bạn nhỉ?

Và, thời gian đâu mà duy trì những mối quan hệ hiện có?

Giữa cái thời mà hẹn nhau ra quán nước phải cân đo đong đếm giời gian thì những cuộc nói chuyện thật sự, small talk big talk deep talk cringe talk dần trở thành những lần cập nhật. Dành 10 phút tóm tắt công ăn việc làm của mình trong một (vài) năm gần đây cho bạn và nghe bạn tóm tắt của bạn cho mình. Đấy nếu may mắn gặp được họ. Còn không may thì cứ thế thành bạn cũ. Phương thức từ biệt của người trưởng thành.

Đọc ra rả trên mạng đùa rằng bạn cũ lâu ngày không gặp mà bỗng dưng nhắn tin/gọi điện thì chỉ có 3 lý do: Không mượn tiền, không đa cấp thì cũng mời cưới, mà cái nào thì ta cũng phải bỏ tiền ra. Buồn nhỉ? À, thế giới của người lớn không thoát khỏi được chữ tiền. Tất yếu, nhưng buồn nhỉ.

Không biết nữa, tôi chỉ muốn gặp một người bằng xương bằng thịt mà không cần dịp.

Một lý do tốt để đi gặp mọi người chính là vì hôm nay là Thứ Năm.

-Triết lý của gấu Pooh-

Tiếc là tôi và bạn tôi chẳng phải gấu Pooh, mà chúng tôi cũng chẳng sống ở nơi mà hằng ngày chỉ cần vui vẻ kia được. Hoặc là làm việc, hoặc là chết. Và làm việc tới mức đủ để tự sống ở cái xã hội này thì con người ta (có cả tôi) chẳng còn thì giờ và sức lực đâu mà thoả mãn cơn "thèm người" của nhau.

Nhận xét

Xem thêm các bài đăng phổ biến khác

Tay run thắt sợi tơ hồng

Xin phép mở đầu bài viết bằng một lời thú tội: Tôi (có lẽ) có suy nghĩ không được tích cực cho lắm về hôn nhân, đám cưới và những gì liên quan đến nó. Một phút tự biện minh cho bản thân thì rằng một người lớn lên chỉ nhìn thấy hằng hà sa số những gia đình đổ vỡ, những cuộc hôn nhân cạn tình, cạn nghĩa mà đương sự chỉ biết bấu víu vào hai chữ "vì con" để tiếp tục những chuỗi ngày bất hạnh, những đám cưới xa hoa rỗng tuếch chỉ nhằm mục đích "cho nở mày nở mặt với người ta" thì khó lòng mà yêu thương nỗi cái gọi là đích đến của tình yêu theo lời nhiều người. Nhưng rồi, định kiến cao ngàn thước cũng sẽ đến lúc lung lay. Hoá ra, con người ta còn có thể cưới vì yêu. "Hết run chưa S?" "Tui kể chị nghe nè, nãy thằng S nó run dữ lắm, trao nhẫn không nỗi luôn." Anh cúi mặt cười, anh bảo anh hết run rồi nhưng tôi thấy vẫn còn đó. Anh luống cuống,...

Là mộng, là mộng. Đừng tỉnh giấc!

Tôi bảo: "Mua chai rượu uống đi, lần đầu tiên trong đời. Uống xong thì về, coi như kết thúc một chương." Thế là chúng tôi chia nhau ra, tôi thì đi mua rượu, đứa khác đi mua dăm ba cái đồ ăn vặt, đứa thì ngồi lại giữ chỗ. Dường như không-thời gian đang xếp chồng và hoà lẫn vào nhau. Những con người tôi đã gặp, đang gặp và sẽ gặp bằng cách thần kỳ nào đó đều cùng xuất hiện tại đây. Lễ thì đông, lễ chia tay lại càng đông tợn. Âm thanh vừa ồn ào vừa yên tĩnh, từng câu nói mang chút trẻ con của thuở bồng bột tuổi dậy thì thi nhau chui vào tai, rõ mồn một. Như mới ngày hôm qua. Và rồi, tôi bước vào một nơi gần gũi mà xa lạ, từng con hẻm nối đuôi, cắt nhau tạo thành mê cung không lối thoát. Cô ơi, tiệm mình có bán rượu không ạ? Có đấy, mà tiếc quá, chỉ là rượu trắng thôi, đám bọn tôi muốn uống rượu trái cây cơ, vẫn là con nít mà. Thôi, đi qua tiệm khác vậy. Nhưng xung quanh đây làm gì còn tiệm nào nữa đâu, chỉ có bức tườn...

Những căn phòng tím biếc

Không ai biết chủ nhân của ngôi nhà này là ai. Khi chúng tôi đến, nó đã luôn ở đó, chào đón chúng tôi như một người cha, người mẹ luôn bao dung và tha thứ cho đám con hoang đàng. Một ngôi nhà với vô hạn phòng - những căn phòng tím biếc. Những căn phòng luôn có người dừng chân, và luôn có đủ phòng cho người mới đến. Khi hai kẻ xa lạ vô tình bước vào cùng một phòng, họ làm tình. Tình cạn, họ phải rời đi ngay. Hoặc có đôi khi con người ta vụn vỡ quá, muốn chắp vá lại bằng những câu chuyện không đầu không đuôi với kẻ có thể chỉ gặp mặt lần đầu tiên và duy nhất trong đời, họ được phép ở lại chuyện trò cùng nhau, chỉ một giờ thôi. "Vì sao lại là màu tím?" "Vì xanh là nỗi buồn và đỏ là khát khao." Tích tắc tích tắc. Nửa đêm rồi, không ai ở lại phòng cả, tất cả cùng đi về phía căn bếp để cùng nhau ăn uống, bữa ăn có thể là đầy đủ nhất và duy nhất của họ trong ngày. Hôm nay ai mang theo món ngon vậy nhỉ? Kể cũng hay thật, chẳng ai bảo ai, mỗi ngày sẽ có vài người đ...