Chuyển đến nội dung chính

Chúng ta chỉ là người lạ. Vậy nên xin lỗi nhé, tôi không quan tâm

Trong các mối quan hệ giữa người với người, sự xã giao giữa những đồng nghiệp có lẽ là thứ mà tôi thấy khó hiểu (vừa dễ hiểu), chán ghét, sợ hãi, sượng sùng và kỳ quặc thuộc hàng top.

Nói ra thì có vẻ lạnh lùng (máu lạnh) nhưng nếu tôi bệnh, tôi không muốn đồng nghiệp (đúng theo định nghĩa đồng nghiệp và chỉ tới đó mà thôi) tới thăm chút nào cả. Và ngược lại, nếu họ ốm, tôi cũng không muốn đi.

Thật ra là không quan tâm.

Viết ra thì thấy bản thân quá vô cảm (?) nhưng xin lỗi, thật sự là vậy đấy. Và tôi sợ phải giải thích điều này với người khác vì họ sẽ phê phán và cho ra những bài học đạo đức mà tôi không hỏi xin. 

Tranh "Strangers in a Dark Room", Georgiana Luiza Nicolae

Đến thăm bệnh, rồi hỏi han điều gì? Rằng đã khoẻ hơn chưa? Ừ, rồi sao nữa. Rằng bệnh gì, bác sĩ nói sao? Và...? Theo lệ thường thì sau khi trải qua một số câu hỏi "thủ tục" thì chúng ta sẽ có màn dặn dò giữ gìn sức khoẻ. Dễ hiểu thôi, lại là cách cư xử chuẩn mực.

Tôi hiểu, chỉ là tôi không làm được. Không đủ quan tâm.

Lần nữa, xin lỗi.

Chẳng thà là lạ hẳn, hoặc quen hẳn (bạn bè và hơn nữa), đồng nghiệp - những con người ở cái ngưỡng mờ mờ chẳng biết xếp vào đâu. Thân à? Không, ta chẳng biết gì về nhau, ta chẳng là gì trong đời nhau cả. Lạ à? Không, ta dành 1/3 thời gian hằng ngày bên nhau cơ mà. Và gặp nhau nhiều thế, quy tắc xã hội áp đặt lên mối quan hệ này cũng nhiều lên. Thăm hỏi, hiếu, hỉ, tang, vợ chồng con cái,... Nếu thật sự để tâm đến tất cả những điều trên với bằng ấy con người phải gặp nơi làm việc thì... thật đáng nể. Thật đấy, người đó hẳn là có trái tim như biển cả, và tôi đang nói nghiêm túc, không hề mỉa mai.

Tiếc là tôi không như thế. Nên tôi chọn cách hèn nhát là lảng tránh đi khi hôm nay đồng nghiệp bảo tôi cùng đi thăm một đồng nghiệp khác. Chỉ là nhìn nhau nói chuyện vài câu thôi, nhưng tôi sợ hãi, tôi trốn chạy.

Tôi vẫn giữ suy nghĩ rằng không đi thì hơn. Vì nếu tôi là họ, biết một người không thật lòng quan tâm mà vẫn phải giả bộ ân cần hỏi han chỉ vì áp lực xã hội thì tôi nào có vui vẻ gì. Nhưng nếu vẫn mãi là nếu. Tôi không phải họ, tôi không biết suy nghĩ của họ về quy tắc xã giao như thế nào. Có lẽ họ thấy xã giao là hoàn toàn ổn, hoặc họ nghĩ gì đó khác. Tôi không biết.

Tôi chỉ biết là hôm nay, tôi thật sự sợ hãi và muốn trốn chạy (và thật sự là tôi đã trốn chạy).

Nhận xét

Xem thêm các bài đăng phổ biến khác

Tay run thắt sợi tơ hồng

Xin phép mở đầu bài viết bằng một lời thú tội: Tôi (có lẽ) có suy nghĩ không được tích cực cho lắm về hôn nhân, đám cưới và những gì liên quan đến nó. Một phút tự biện minh cho bản thân thì rằng một người lớn lên chỉ nhìn thấy hằng hà sa số những gia đình đổ vỡ, những cuộc hôn nhân cạn tình, cạn nghĩa mà đương sự chỉ biết bấu víu vào hai chữ "vì con" để tiếp tục những chuỗi ngày bất hạnh, những đám cưới xa hoa rỗng tuếch chỉ nhằm mục đích "cho nở mày nở mặt với người ta" thì khó lòng mà yêu thương nỗi cái gọi là đích đến của tình yêu theo lời nhiều người. Nhưng rồi, định kiến cao ngàn thước cũng sẽ đến lúc lung lay. Hoá ra, con người ta còn có thể cưới vì yêu. "Hết run chưa S?" "Tui kể chị nghe nè, nãy thằng S nó run dữ lắm, trao nhẫn không nỗi luôn." Anh cúi mặt cười, anh bảo anh hết run rồi nhưng tôi thấy vẫn còn đó. Anh luống cuống,...

Là mộng, là mộng. Đừng tỉnh giấc!

Tôi bảo: "Mua chai rượu uống đi, lần đầu tiên trong đời. Uống xong thì về, coi như kết thúc một chương." Thế là chúng tôi chia nhau ra, tôi thì đi mua rượu, đứa khác đi mua dăm ba cái đồ ăn vặt, đứa thì ngồi lại giữ chỗ. Dường như không-thời gian đang xếp chồng và hoà lẫn vào nhau. Những con người tôi đã gặp, đang gặp và sẽ gặp bằng cách thần kỳ nào đó đều cùng xuất hiện tại đây. Lễ thì đông, lễ chia tay lại càng đông tợn. Âm thanh vừa ồn ào vừa yên tĩnh, từng câu nói mang chút trẻ con của thuở bồng bột tuổi dậy thì thi nhau chui vào tai, rõ mồn một. Như mới ngày hôm qua. Và rồi, tôi bước vào một nơi gần gũi mà xa lạ, từng con hẻm nối đuôi, cắt nhau tạo thành mê cung không lối thoát. Cô ơi, tiệm mình có bán rượu không ạ? Có đấy, mà tiếc quá, chỉ là rượu trắng thôi, đám bọn tôi muốn uống rượu trái cây cơ, vẫn là con nít mà. Thôi, đi qua tiệm khác vậy. Nhưng xung quanh đây làm gì còn tiệm nào nữa đâu, chỉ có bức tườn...

Dịch thơ (Reddit) ▸ Hoạ nàng

Hoạ nàng Nàng khúc khích cười, Có người ngây ngốc. Bỗng chốc tim này Như ngày rực nắng. Nàng như khoác lên mình tấm lụa Loại thượng hạng, lấp lánh nắng mai Nàng đánh giấc bên khung cửa sổ Nắng buông nhẹ sưởi ấm đôi vai Dệt thành gấm tơ vàng - vệt sáng Trời ưu ái trao chỉ riêng Nàng. Nàng cuộn mình dưới lớp khăn choàng Từng đường cong như hiện như ẩn Thảm hoa - cơ thể nàng như thể Được thợ may hoàn hảo, tuyệt trần Nếu Nàng sinh ra trong thời cổ Nàng công chúa ai cũng trầm trồ. Đôi tay Nàng dễ thương, nho nhỏ Chẳng thô kệch, nâu ngả đôi chân Nhìn vào ánh mắt Nàng một thoáng Đôi mắt biếc tươi sáng, trong ngần Như một bữa yến tiệc long trọng Không chán ngán, cứ mãi chờ mong. Khẽ liếc mắt, đôi môi căng mọng Sắc ửng hồng xen lẫn trầm pha Cứ ngỡ rằng Khoảnh khắc này chẳng thể nào tuyệt hơn nữa Nàng mỉm cười Lòng ai nở ngàn hoa... --- • Bản dịch chỉ mang tính chất tham khảo. Đọc thơ gốc  tại đây . •  Bản dịch  k...