1.
Những quả đào đang héo dần trên bàn trông thật ủ rũ, tỏa ra thứ mùi thối rữa ngọt ngào. Một con nhện bò ngang qua, giữ khoảng cách với chúng.
Trong suốt một tháng ở Thượng Hải, Hoè đã ở nhờ nhà của Tinh.
"Bạn thân mười năm của tớ đang ở đây đấy!" Tinh khoe với hầu hết mọi người xung quanh.
Dù bọn họ cùng ngủ chung trên một chiếc giường, nửa tháng trôi qua, cơ hội để cả hai trò chuyện với nhau ngày càng ít dần. Lúc Hoè rời nhà vào buổi sáng thì Tinh vẫn chưa thức giấc; còn khi Hoè đã chìm vào giấc ngủ thì Tinh vẫn chưa về nhà. "Nhưng chúng ta vẫn đang giao tiếp với nhau đấy chứ. Chúng ta kết nối với nhau thông qua việc cùng sắp xếp một không gian sống chung." Hoè tự nhủ với bản thân khi đứng dậy dọn dẹp chiếc bàn.
Ngày mai, trên bàn lại chất đầy rác, và cô sẽ phải dọn lại từ đầu. Ngay từ ngày đầu tiên đến đây, Hoè đã nhận thấy Tinh phụ thuộc vào đồ ăn nhanh và các gói hàng giao tận nhà, cũng như việc cô ấy chẳng có thời gian dọn dẹp những gì mình bày bừa. "Một người chất đống rác, người kia thì dọn đi. Thấy chưa, chúng ta đã thiết lập được một nguyên tắc tiêu chuẩn để duy trì không gian sống rồi đấy."
"Tớ không còn là tớ của ngày xưa. Chẳng còn gì khiến tớ sợ hãi nữa," Hoè nhớ lại những lời của Tinh trong đầu. Tinh không còn nói về những quán ăn ngon hay những chốn vui chơi thư giãn - những điều mà Hoè thật sự quan tâm. Thay vào đó, cô ấy cữ mãi nói về tiền bạc, những giấc mơ, các mối quan hệ kinh doanh, nguồn lực - những điều mà Locust chưa bao giờ hiểu và cũng chẳng muốn hiểu.
Hoè tức giận. Cô luôn chú trọng gìn giữ "quá khứ", đặc biệt là những thứ liên quan đến Tinh và quãng thời gian mà hai người bọn họ đã trải qua cùng nhau. Thế nhưng giờ đây, sự chân thực trong mối quan hệ của họ dường như đang dần phai nhạt. Liệu cô và Tinh có thực sự là bạn suốt mười năm qua không? Tại sao Tinh lại nói chuyện với cô như vậy? Nếu đây không phải là Tinh mà cô từng biết, thì rốt cuộc cô đang ở nhà của ai?
Trong ngôi nhà của Tinh, khái niệm "quá khứ" dường như còn xa vời hơn. Mọi món đồ nội thất đều mới tinh và sáng bóng. Bất cứ thứ gì cũ kỹ hay hỏng hóc đều bị vứt bỏ ngay lập tức. Thế giới bên ngoài cửa sổ thật xa lạ, không hề có lấy bóng dáng của một chú chim nào. Cảnh vật duy nhất là bầu trời bất biến. Làm sao Tinh có thể chịu được cuộc sống ở đây vậy chứ?
Hoè quan sát căn phòng mình vừa dọn dẹp. Đồ đạc được sắp xếp ngăn nắp theo vị trí mà cô quen thuộc. Giỏ trái cây chứa những quả cam mà cô yêu thích thay vì những quả đào. Quần áo vừa mới giặt xong của cô được phơi ngoài ban công, cứ như thể chính cô mới là người đang sống ở đây vậy.
Ngạc nhiên thay, Tinh chẳng hề phản đối những thay đổi này. Cô thậm chí còn nói rằng sự xuất hiện của Hoè đã thôi thúc cô sống nghiêm túc hơn. Theo bản năng, nghe những lời ấy khiến Hoè nổi cáu, nó khiến cô cảm thấy mình chẳng có lý do gì để trách cứ sự thờ ơ của Tinh cả. Suy cho cùng, chưa bao giờ Tinh hỏi han xem hôm nay cô đã làm gì hay cuộc sống của cô ra sao.
Hoè cảm thấy như bị trói buộc vào thứ tình bạn mà cả hai đã vun đắp từ trước. Nếu không phải vì cả hai vốn dĩ đã quen biết nhau, có lẽ họ đã chẳng bao giờ gặp được nhau như thế này.
Vào đêm trước ngày Hoè rời đi, cô chợt tỉnh giấc. Trong bóng tối, bàn tay của Tinh lần mò dọc theo chân cô rồi dừng lại ở eo. "Ôi, ôm tớ đi, ôm tớ đi," Tinh thì thầm.
Hoè nín thở, vờ rằng mình đã chết.
2.
"Tớ ghen tị khi cậu được sống ở đây đấy," Hạ thong thả nói khi nhả một làn khói. Cô dập tắt mẩu thuốc lá vào chiếc bình cà phê mà Tuyết vừa đưa cho mình. Không ít lần, Hạ đã gán cái danh "hiện thân của sự thông thái" cho cách dập thuốc lá ấy của Tuyết.
Hạ luôn ghé thăm vào những thời điểm chẳng thể đoán trước. Mỗi lần cô ấy gõ cửa, Tuyết lại bị bất ngờ. Đôi khi, Tuyết phải vội bật dậy khỏi giường và khoác đại bộ quần áo lên người; những lúc khác, cô ra mở cửa với mái tóc ướt sũng vì vừa tắm xong. Hạ bước vào với hơi thở hổn hển, bảo rằng mình chỉ đi ngang qua và ghé thăm chút thôi, rồi kéo ghế ngồi xuống bàn ăn. "Ở đây, ngay khu Hồ đồng này, cậu có thể ghé qua bất cứ lúc nào." Giờ đây, Snow thấy hối hận vì đã từng nói câu đó với Summer.
Hạ đang theo học chương trình bốn năm của nghiên cứu sinh. Cô ấy muốn mình vừa tập trung vào nghiên cứu học thuật tại trường vừa giữ được "sự tò mò về thế giới bên ngoài và cuộc sống của những người khác." Những cuộc trò chuyện của cô thường bắt đầu bằng việc bàn luận về các mối quan hệ phức tạp trong trường, rồi chuyển sang ca ngợi tình người ngập tràn nơi những con ngõ nhỏ, và cuối cùng kết thúc lần ghé thăm của mình bằng những trao đổi về Foucault, Isaiah Berlin và chủ nghĩa hậu hiện đại.
Trong những quãng nghỉ giữa những câu chuyện miên man của Hạ, Tuyết thường tranh thủ lên kế hoạch cho công việc của mình, tưới cây, đi vòng quanh cửa sổ và hút thuốc, hoặc thậm chí là nấu bữa trưa. Tuyết không muốn tỏ ra mình nhàn rỗi, nếu không cô sẽ phải đối mặt với việc giải mã hàng tá các thuật ngữ triết học mà Hạ hay nhắc đến, để đỡ phải lỡ lời nói sai điều gì.
"Thôi, tớ phải đi đây." Lần nào cũng vậy, cứ trút hết nỗi lòng xong là Hạ lại vội vã bước ra cửa và rời đi ngay.
Tuyết cảm thấy Hạ ghé qua quá thường xuyên nhưng chẳng bao giờ dám mở lời góp ý. Cô là người bạn duy nhất của Hạ ngoài phạm vi trường đại học. "Nếu không có cậu, ra khỏi trường là tớ chẳng biết phải đi đâu nữa," Hạ từng tâm sự như thế.
Ngoài việc kể cho Tuyết nghe về cuộc sống dạo này của mình, Hạ chưa bao giờ rủ cô đi đâu cả. Ngay cả một quán cà phê gần đó cũng không. Điều này khiến Tuyết bối rối. Liệu Hạ có thật sự xem cô là bạn bè không? Hay chỉ là một đối tượng nghiên cứu? Hay thậm chí chỉ là một mẫu tham chiếu về cuộc sống?
Tuyết nghĩ rằng có thể Hạ đã phải lòng căn hộ của cô. Vậy nên khi sắp phải rời khỏi Bắc Kinh, cô đã ngỏ lời cho Hạ thuê lại căn hộ. Hạ dành một ngày suy nghĩ rồi đưa ra quyết định rất nhanh. "Đã đến lúc tớ thực sự hòa phải mình vào cuộc sống đời thường rồi," Hạ nói, rồi dừng lại để gạt điếu thuốc đang hút dở vào chiếc gạt tàn mới mua. "Cứ để lại những gì cậu muốn giữ, nơi này vẫn mãi là nhà của cậu ở Bắc Kinh."
Tuyết cố gắng hết sức để giữ nguyên hiện trạng căn nhà, chỉ mang theo những vật dụng cá nhân. Những chiếc nồi niêu xoong chảo đã được cọ rửa sạch sẽ vẫn treo trong bếp, tủ chứa đầy đủ các loại thực phẩm khô, gia vị và mì gói. Một dãy tạp chí du lịch vẫn nằm trên kệ sách. Thức ăn cho mèo hoang vương vãi ngay cửa ra vào.
Sau đó, cả hai đã không liên lạc với nhau trong một khoảng thời gian dài. Cho đến một ngày, Hạ điện báo rằng cô ấy sẽ chuyển về lại ký túc xá.
"Tại sao?" Tuyết ngạc nhiên hỏi.
"Tớ đã trải nghiệm đủ mọi thứ cần trải nghiệm rồi, và sống trong khuôn viên trường thì tiện hơn," Hạ giải thích.
Cô nói thêm rằng việc dọn dẹp cả căn nhà là một khối lượng công việc khổng lồ, đặc biệt là khâu vứt bỏ đống "đồ đạc lỉnh kỉnh" trong bếp, bán số tạp chí cũ và vệ sinh khu vực trước cửa. Cô cảm thấy làm vậy thật lãng phí thời gian. "Quán xuyến nhà cửa thật vất vả. Cuộc sống hiện đại này quả thực quá khắc nghiệt."
"Ít nhất thì điều này cũng chứng tỏ rằng chúng ta đang sống trong một thế giới hậu hiện đại." Tuyết nghĩ như vậy và tha thứ cho Hạ.
3.
"Chúng ta là bạn thân cơ mà. Sao cậu lại thiết lập giới hạn rạch ròi đến thế chứ?" Lực không tài nào hiểu nổi.
Anh bước vào căn phòng mà Lâm vừa dọn đi. Căn phòng trông thật bừa bộn ngổn ngang. Lâm đã biến mất như thể vội chạy trốn khỏi một thảm họa giữa đêm khuya. Tất cả bắt nguồn từ việc anh thiếu đi "giới hạn" và "ý thức về sự chừng mực". Lần đầu tiên trong đời, Lực bắt đầu suy ngẫm về ý nghĩa của hai khái niệm này.
Hôm qua, một nhóm bạn của Lực đã ghé qua ăn uống. Vì không đủ chỗ cho tất cả mọi người, họ đã chen chúc vào phòng của Lâm. Phòng Lâm rộng hơn phòng khách một chút - đó là tất cả những gì Lực nghĩ tới lúc bấy giờ. Quả thực anh đã sai, anh không hề báo trước cho Lâm một tiếng. Nhưng đâu nhất thiết Lực phải bỏ đi một cách tuyệt tình như vậy.
Bạn bè thực sự phải tính toán chi li đến thế sao? Lực tự hỏi khi nhìn chằm chằm vào chiếc bình thủy tinh lớn ở góc phòng mà Lâm thường dùng để ngâm rượu. Nó quá nặng nên rõ ràng là Lâm buộc phải bỏ nó nó lại. Anh muốn đá vỡ nó tan tành, nhưng lại chẳng thể nhấc nổi bước chân nào về phía trước.
Lực lủi thủi quay về phòng mình và cuộn tròn trên giường. Anh cảm thấy khó thở, như thể có một thứ gì đó vô hình đang đè nặng lên mình. Anh nhớ lại những ngày xưa cũ, khi cả hai còn ngủ trên những tấm đệm trải tạm trên sàn, khi mà họ chỉ đủ khả năng dùng chăn và bát đĩa đi mượn.
Ngày ấy, họ đã từng thân thiết hơn nhiều.
Chẳng phải họ đã từng đồng ý cùng nhau xây dựng không gian này sao? Họ thậm chí từng bàn về việc tạo ra một "ngôi nhà cho những kẻ lang thang", một nơi cho thuê không từ chối bất kỳ ai. Lực hồi tưởng lại, lòng trào lên một nỗi thất vọng sâu sắc.
"Chẳng còn gì để nói nữa. Nói chuyện với cậu chỉ tổ làm người ta kiệt sức thôi," Lâm đã nói với anh như vậy trước khi rời đi.
Sáng hôm sau thức dậy, Lực thấy một chiếc ghế sofa bọc da cũ kỹ, sờn rách đặt ngay trước cửa nhà. Anh nhận ra nó, chiếc ghế đã bị bỏ lại ở công viên từ lâu. Lâm từng ngỏ ý muốn mang nó về nhà và tận dụng lại.
Tạo ra một mái nhà cho những kẻ lang thang, một nơi cưu mang những người trẻ không còn chốn dung thân là tâm nguyện chung mà Lâm và Lực đã ấp ủ từ lâu. Ngay cả trong những năm tháng xa cách, cả hai vẫn chưa bao giờ quên điều đó. Khi mới thuê căn nhà này, cả hai đều nhất trí rằng nên sử dụng đồ cũ và đồ phế thải để tạo ra một phòng khách tồi tàn, bụi bặm nhưng thư giãn, phá bỏ mọi rào cản và khoảng cách giữa người với người.
Những buổi sáng sau đó, cứ mỗi ngày lại có một món đồ mới xuất hiện trước thềm nhà: một chiếc bàn uống cà phê nhỏ bằng gỗ bị gãy chân, một chiếc ghế bập bênh kêu cọt kẹt, vài chiếc ly sứt mẻ. Lực mang chúng vào phòng khách, cọ rửa sạch sẽ rồi sắp xếp vào những vị trí thích hợp. Anh chưa bao giờ hỏi liệu có phải Lâm là người mang chúng đến hay không, và Lâm cũng chẳng hề đả động gì đến chuyện đó. Dù họ từng tình cờ chạm mặt trên phố, cả hai chỉ khẽ gật đầu chào nhau. Đó là một sự ngầm hiểu giữa hai người.
"Ngôi nhà cho những kẻ lang thang" chính thức mở cửa hai tháng sau đó. Lực chọn ngày này vì sáng hôm ấy, anh không thấy món đồ nào đặt trước cửa cả. Anh không mời ai đến ăn mừng, thực ra, anh còn chẳng nói cho bất kỳ ai biết về sự tồn tại của nơi này. Anh không muốn để người lạ bước vào nhà khi mà Lâm không hề hay biết.
Lực nhìn quanh phòng khách, món đồ nào trông cũng như đang thiếu vắng một điều gì đó.
Anh bước về phía căn phòng mà Lâm từng ở, gõ cửa rồi ngập ngừng, những lời định nói cứ chực chờ nơi đầu lưỡi.
• Bản dịch phi thương mại, không bảo đảm sự chính xác 100%, chỉ mang tính chất tham khảo.
• Đọc bài viết gốc tại đây.



Nhận xét
Đăng nhận xét