Chuyển đến nội dung chính

Cửa tiệm McDonald trên đường Học Uyển (Dịch)

Nút giao đường Học Uyển và đường Thành Phủ vào đầu những năm 2000 (Ảnh từ Internet)

Bắc Kinh, một đêm hè hiếm có. Trời không quá nóng, cửa sổ mở toang cho cơn gió mát lành lùa vào phòng, tôi bật chiếc đèn ấm áp lên; chiếc đồng hồ huỳnh quang tích tắc, tích tắc, điểm dần về lúc nửa đêm. Thật dễ chịu.

Vào những đêm thế này, thời gian dường như trở nên mơ hồ, mờ nhạt. Và tôi cứ mãi nhớ về một cảnh tượng trong buổi diễn thuyết ở Hàng Châu ngày hôm kia.

Đó là vào tháng 9 năm 2002. Tôi bắt chuyến tàu đêm màu xanh lá chậm chạp đến ga Bắc Kinh rồi bắt xe buýt đến Đại học Mỏ và Công nghệ Trung Quốc trên đường Học Uyển để làm thủ tục nhập học. Sau khi mọi người đã được phân phòng ký túc xá và cất hành lý xong xuôi, người phụ trách gọi tất cả xuống tầng dưới tập trung và xếp hàng để nhận quân phục cho kỳ huấn luyện quân sự. Lần đầu gặp gỡ các bạn cùng lớp, tôi cảm thấy vừa hào hứng vừa hồi hộp. Sinh viên khoa Khoa học và Kỹ thuật Vật liệu xếp hàng theo số thứ tự. Có thể thấy ngay rằng trong số 30 sinh viên của lớp, chỉ có duy nhất một nữ sinh. Cô gái ấy họ Trịnh, đến từ Bắc Kinh, đang đứng ở đầu hàng. Cô cao ráo và có đôi mắt to, hai tay ôm theo chăn màn cùng bộ quân phục mới được cấp. Đứng giữa một đám con trai, cô ấy trông thật nổi bật.

Tôi lấy làm tò mò, vì đây là ngành dành cho nam nên thường thì chẳng có nữ sinh nào muốn theo học cả. Đặc biệt là đối với sinh viên đến từ Bắc Kinh, những người có lợi thế về hộ khẩu. Với điểm số như vậy, họ thường lựa chọn học các ngành kinh doanh hoặc quản lý tại Đại học Kinh tế và Thương mại Quốc tế hoặc Đại học Tài chính và Kinh tế. Tại sao cô ấy lại ở đây, tại một Đại học Mỏ trên đường Học Uyển, nơi có thể xem như là công trường xây dựng vậy?

Khi quân phục được phát xong xuôi và chúng tôi giải tán, trời đã nhá nhem tối. Tháng 9 ở Bắc Kinh, khí trời vẫn còn ấm, chỉ có hai chiếc đèn chiếu sáng được bật ở sân bóng rổ cạnh bãi tập. Dưới ánh đèn, ba mươi người chúng tôi, những kẻ xa lạ vừa được xếp chung vào một nhóm, đã dùng việc cấp phát quân phục như một cái cớ để lấy hết can đảm và bắt đầu giới thiệu về bản thân...

Tôi vẫn nhớ cảm giác gượng gạo lúc ấy, mọi người lần lượt đọc tên, quê quán và điểm thi, tựa như đang trao đổi mã định danh vậy. Đến lượt cô bạn họ Trịnh, cô ấy nói chuyện thoải mái hơn tôi tưởng. Cô ấy không hề có vẻ sắc sảo hay tự tin thái quá thường thấy ở các cô gái Bắc Kinh khác, trái lại, cô ấy trông có phần hơi rụt rè. Tôi đã tranh thủ cơ hội mà ghé sát lại và hỏi điều mà mình đã giữ kín trong lòng suốt cả ngày:

"Với mức điểm đó, lại còn là người Bắc Kinh, tại sao cậu lại quyết định chọn ngành khai khoáng?"

Cô ấy sững người rồi khẽ mỉm cười. Cô ấy bảo đó là một tai nạn, một sự hiểu lầm.

Thời trung học, cô ấy say mê một quyển tiểu thuyết có tên "Lần đầu thân mật", quyển sách đã gây tiếng vang trên toàn quốc vào năm 1998. Nó bắt nguồn từ một câu chuyện do một sinh viên với bút xanh Bĩ Tử Thái đăng tải lên một diễn đàn trực tuyến. Anh ta là một nghiên cứu sinh tại Đại học Quốc gia Thành Công, quen biết qua mạng với một cô gái có biệt danh Khinh Vũ Phi Dương. Hai người đã trò chuyện suốt nhiều tháng trời qua kết nối mạng quay số 56K. Cả hai hẹn gặp nhau rồi nảy sinh tình yêu. Cuối cùng, cô gái đã qua đời vì bệnh lupus.

Cô ấy nói mình đã đọc nó ít nhất hai mươi lần, gần như thuộc lòng từng  câu chữ. Điều khiến cô xúc động là cảm giác kết nối được với nhau bất chấp khoảng cách thông qua máy móc, cùng trải nghiệm vốn mới mẻ và chưa từng có tiền lệ vào thời điểm đó: nảy sinh tình cảm từ những dòng chữ. Phân cảnh then chốt trong tiểu thuyết là cuộc gặp gỡ đầu tiên giữa Bĩ Tử Thái và Khinh Vũ Phi Dương, họ đã hẹn gặp nhau tại một tiệm McDonald trên đường Học Uyển. Khi đến lúc điền đơn đăng ký trường đại học, cô trải tấm bản đồ thành phố Bắc Kinh ra, loại bản đồ giấy có thể gấp gọn lại, và tại quận Hải Điến, cô nhìn thấy một con đường tên Học Uyển, trên bản đồ có vẽ ký hiệu một tiệm McDonald nằm ngay tại đó.

Hai cái tên gần như đồng nghĩa: một là Đại Học, một là Cao Đẳng. Cả hai con đường đều có rất nhiều trường đại học nằm dọc hai bên, và ở mỗi ngã tư đều có một tiệm McDonald, nơi các cặp đôi thường gặp nhau. Cô nói rằng ngay khi nhìn thấy ký hiệu đó trên bản đồ, cô đã không hề nghi ngờ và chắc chắn rằng đây là nơi câu chuyện diễn ra. Cô thậm chí không hề cân nhắc xem có nên đi đến đó xem thử hay không mà chỉ đơn giản là lấy tiệm McDonald đó làm mốc rồi tìm trường đại học gần nhất trên bản đồ và điền tên trường vào đơn đăng ký, từng-chữ-một.

Cô ấy đã đọc đi đọc lại quyển tiểu thuyết kia đến tận hai mươi lần, vậy mà bằng cách nào đó vẫn bỏ sót chi tiết quan trọng nhất. Mãi đến khi nhận được thư mời nhập học, cô mới phát hiện ra bối cảnh câu chuyện diễn ra ở Đài Nam, ngay cạnh Đại học Quốc gia Thành Công, trên con đường mang tên Đại Học chứ không phải ở Hải Điến, cũng không phải trên đường Học Uyển. Một ở Bắc Kinh, một ở Đài Loan, "thậm chí còn không cùng một thành phố."

Vì đi theo tấm bản đồ đó - một tấm bản đồ hoàn toàn trùng khớp - mà cuối cùng cô lại đến nhầm chỗ. Cô ấy mỉm cười khi kể lại, như thể đang kể một câu chuyện cười mà giờ đây không còn liên quan gì đến mình nữa. Tôi nhớ lại những sự kiện đêm đó một cách rời rạc, nhưng tôi vẫn nhớ như in câu nói "thậm chí còn không cùng một thành phố" của cô ấy suốt hơn 20 năm qua.

Tôi không biết câu chuyện từ năm 2002 này có ý nghĩa gì đối với ngày nay.

Tôi chỉ có một cảm giác mơ hồ rằng có điều gì đó trong câu chuyện giờ đây dường như đã quá xa vời với tôi. Chỉ vì một cuốn sách, vì một người quen biết trên mạng mà tôi thậm chí còn không biết tên thật, vì một câu văn duy nhất, vì tên một địa danh trong tiểu thuyết, tôi quyết định lên đường đến đó.

Lạ thật, ngày đó, muốn hành động phải vay mượn từ câu chuyện của người khác, vay mượn từ một cuốn tiểu thuyết trực tuyến. Mọi người sẽ không nói và không thể nói thẳng thừng rằng: "Tôi muốn một mối quan hệ yêu xa." Cô ấy chỉ có thể nói: "Tôi thích tinh thần của Khinh Vũ Phi Dương, tôi muốn đến cửa tiệm McDonald nơi họ gặp nhau." Người ta phải dùng những trích dẫn để trở thành chính mình. Nhưng chính những trích dẫn như vậy vào thời điểm đó lại được dùng để điền vào đơn đăng ký đại học và đưa ai đó vào một hành trình sai hướng.

Về sau, tôi thường xuyên lui tới tiệm McDonald đó. Nơi đó mở cửa suốt 24 giờ nên tôi có thể học bài suốt đêm, và bên cạnh lại còn có một tiệm internet. Lý do McDonald tồn tại là nhờ sự đồng nhất ở tất cả các chi nhánh, chiêu thức lợi hại nhất của nó là xóa nhòa nét đặc trưng riêng biệt của từng địa điểm nơi nó hiện diện. Thế nhưng trong câu chuyện này, chính cái địa điểm vốn chẳng mang chút dấu ấn riêng biệt nào ấy lại giúp tôi định vị được vị trí quan trọng nhất trong đời mình.

Ngày nay, thật khó có thể xảy ra một sai lầm như thế. Chỉ cần kiểm tra nhanh trên điện thoại - Đường Đại Học, Đại học Quốc gia Thành Công, Đài Nam - là mọi thứ trở nên rõ ràng ngay lập tức. Và hệ thống định vị sẽ ngăn bạn lại ngay cả khi bạn chưa kịp khởi hành, cảnh báo rằng bạn đang đi sai hướng. Chúng ta sẽ không bao giờ còn rơi vào cảnh hoang mang rồi lên nhầm tàu, hay bị tấm bản đồ giấy hoặc một cuốn tiểu thuyết vốn phải dựa vào trí tưởng tượng để lấp đầy những khoảng trống đánh lừa.

Cuốn tiểu thuyết ấy, về bản chất là câu chuyện về những vòng lặp và bước nhảy trên màn hình. Bĩ Tử Thái là một lập trình viên lão luyện trong việc phát hiện các lỗi logic của mã nguồn, còn Khinh Vũ Phi Dương - một sinh viên khoa Văn - đã viết một lệnh nhảy trước khi qua đời và phá vỡ kế hoạch lạnh lùng của Bĩ Tử Thái.

Hành động của cô gái trẻ ấy cũng là một cú nhảy vọt ra khỏi cuốn sách nọ, bước lên chuyến xe buýt hướng về Hải Điến và đặt chân xuống đường Học Uyển.

Có lẽ những hồi ức lặp đi lặp lại của tôi về buổi tối tháng 9 ấy chẳng liên quan gì đến cô gái hay câu chuyện ấy cả. Điều tôi không thể nào buông bỏ được là sự thiếu hiểu biết của mình về thời đại mà chúng ta đang sống. Khi mọi con đường đều được vạch sẵn và mọi sai lầm đều được ngăn chặn trước khi xảy ra thì con người đưa ra quyết định dựa vào điều gì? Thời gian hứa hẹn cho chúng ta một tương lai như thế nào?

Cơn gió lạnh vẫn còn vương vấn, và chiếc đồng hồ huỳnh quang đã qua nửa đêm. Tôi không có câu trả lời. Tôi lại được thấy ​​buổi tối hơi se lạnh ấy lần nữa. Dưới ánh đèn đêm, có một cô gái nổi bật hẳn lên giữa nhóm các cậu trai, tay cầm bộ quân phục mới được cấp. Cô đã kéo lê hành lý của mình đến đây chỉ vì một cửa tiệm McDonald mà cô đã nhầm lẫn ở thành phố khác. Mặc dù lúc đó cô đã nhận ra sai lầm của mình, cô vẫn tiếp tục lên đường.

Biến đổi
Ngày 28-29 tháng 6 năm 2026
Nửa đêm
Tại Tiêu Gia Hà, Bắc Kinh


Phụ lục:

Nếu tôi có mười triệu, tôi có thể mua một căn nhà.

Tôi có mười triệu không? Không.

Vậy nên, tôi vẫn không có nhà.

Nếu tôi có cánh, tôi có thể bay.

Tôi có cánh không? Không.

Vậy nên, tôi cũng không thể bay.

Dù cho toàn bộ nước biển Thái Bình Dương có được đổ hết ra, nó cũng không thể dập tắt ngọn lửa tình yêu của tôi dành cho em.

Liệu có thể đổ được toàn bộ nước trong Thái Bình Dương ra ngoài hay chăng? Không thể.

Vậy nên, tôi không yêu em.

- Kế hoạch của Bĩ Tử Thái -


Nếu em có thêm một ngày để sống, em sẽ dành trọn ngày ấy để làm bạn gái của anh.

Em có thêm một ngày để sống không? Không.

Thật đáng tiếc. Kiếp này, em sẽ chẳng bao giờ được làm bạn gái của anh.

Nếu có đôi cánh, em sẽ bay từ thiên đường xuống để gặp anh.

Em có cánh không? Không.

Thật đáng tiếc. Từ nay về sau, em sẽ chẳng còn được gặp anh nữa.

Dù em có đổ hết nước trong bồn tắm ra đi chăng nữa, ngọn lửa tình yêu em dành cho anh cũng không thể nào bị dập tắt.

Có thể đổ hết nước trong bồn tắm ra ngoài được không? Có thể chứ.

Vậy nên, đúng thế. Em yêu anh.

- Khinh Vũ Phi Dương gửi Bĩ Tử Thái, năm 1998 - 



• Bản dịch phi thương mại, chỉ mang tính chất tham khảo. Có sử dụng các phần mềm và công cụ dịch thuật hỗ trợ.

• Đọc bài viết gốc tại đây.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Là mộng, là mộng. Đừng tỉnh giấc!

Tôi bảo: "Mua chai rượu uống đi, lần đầu tiên trong đời. Uống xong thì về, coi như kết thúc một chương." Thế là chúng tôi chia nhau ra, tôi thì đi mua rượu, đứa khác đi mua dăm ba cái đồ ăn vặt, đứa thì ngồi lại giữ chỗ. Dường như không-thời gian đang xếp chồng và hoà lẫn vào nhau. Những con người tôi đã gặp, đang gặp và sẽ gặp bằng cách thần kỳ nào đó đều cùng xuất hiện tại đây. Lễ thì đông, lễ chia tay lại càng đông tợn. Âm thanh vừa ồn ào vừa yên tĩnh, từng câu nói mang chút trẻ con của thuở bồng bột tuổi dậy thì thi nhau chui vào tai, rõ mồn một. Như mới ngày hôm qua. Và rồi, tôi bước vào một nơi gần gũi mà xa lạ, từng con hẻm nối đuôi, cắt nhau tạo thành mê cung không lối thoát. Cô ơi, tiệm mình có bán rượu không ạ? Có đấy, mà tiếc quá, chỉ là rượu trắng thôi, đám bọn tôi muốn uống rượu trái cây cơ, vẫn là con nít mà. Thôi, đi qua tiệm khác vậy. Nhưng xung quanh đây làm gì còn tiệm nào nữa đâu, chỉ có bức tườn...

Tay run thắt sợi tơ hồng

Xin phép mở đầu bài viết bằng một lời thú tội: Tôi (có lẽ) có suy nghĩ không được tích cực cho lắm về hôn nhân, đám cưới và những gì liên quan đến nó. Một phút tự biện minh cho bản thân thì rằng một người lớn lên chỉ nhìn thấy hằng hà sa số những gia đình đổ vỡ, những cuộc hôn nhân cạn tình, cạn nghĩa mà đương sự chỉ biết bấu víu vào hai chữ "vì con" để tiếp tục những chuỗi ngày bất hạnh, những đám cưới xa hoa rỗng tuếch chỉ nhằm mục đích "cho nở mày nở mặt với người ta" thì khó lòng mà yêu thương nỗi cái gọi là đích đến của tình yêu theo lời nhiều người. Nhưng rồi, định kiến cao ngàn thước cũng sẽ đến lúc lung lay. Hoá ra, con người ta còn có thể cưới vì yêu. "Hết run chưa S?" "Tui kể chị nghe nè, nãy thằng S nó run dữ lắm, trao nhẫn không nỗi luôn." Anh cúi mặt cười, anh bảo anh hết run rồi nhưng tôi thấy vẫn còn đó. Anh luống cuống,...

Phản cảm, không ra thể thống gì! Sao ngươi dám?

Thuần phong mỹ tục là gì nhở? Thuần phong mỹ tục là thứ mà người luôn treo nó trên mồm cũng ứ có biết thật ra nó là cái quái gì . Đùa thôi (hoặc không). Tranh "Dáng xưa XIX" và "Dáng xưa XXIV", Nguyễn Đức Huy Thuần phong mỹ tục là phong tục tốt đẹp và lành mạnh, những quy chuẩn xã hội nào cũng phải có. (Thuần: Tinh rặt một thứ, không lẫn chất khác, thành thật, tốt đẹp. Phong: lề thói. Mỹ: đẹp. Tục: thói quen). (*) Theo như những gì tôi tìm thấy sau khoảng vài phút cho đến vài tiếng lục lọi trên Google thì có vẻ đây là định nghĩa được nhiều người công nhận nhất dành cho 4 chữ thuần phong mỹ tục. Đọc thì thấy cũng xuôi xuôi rồi, nhưng khổ nỗi tính của tôi hay hỏi nên giờ tôi lại ngồi đây băn khoăn: Thế, thuần phong mỹ tục khác gì với cổ hủ, lạc hậu? Ấy, hỏi gì ngu ngốc thế nhở. Một cái là tốt, là đẹp còn một cái là tệ, là xấu rành rành ra đó mà còn không biết ...