Mặt trăng nào có hoàn hảo
Oai phong thay vầng Nguyệt trên trời cao
Ngàn tinh tú nào có sánh được
bao
Em đưa mắt khẽ nhìn dịu dàng thế
Trăng kia cũng chẳng giấu giếm,
rụt rè.
Kẻ trong gương, một tâm hồn tan vỡ
Cần cứu rỗi, tia sáng đã mịt mờ
"Đồ
xấu xí" - miệng người đời dần khiến
Em chán ghét và đau khổ, muộn phiền.
Mỉa mai thay những lời em gửi đến
Mặt Trăng kia là mật ngọt dịu hiền
Còn
với chính bản thân mình, em nhủ
Những lời cay đắng, chua xót, hận thù.
Xã hội này sao mà tàn nhẫn quá
Khiến đôi mắt em u tối, mù lòa
Nó bảo
em chẳng xinh đẹp, hoàn mỹ
Nhưng em ơi em quên mất rằng thì
Mặt
Trăng kia cũng nào có hoàn hảo
Hằng đêm em vẫn nhìn ngắm tự hào.
Mặt Trăng? Ừ, một vệ tinh nham nhở
Không bằng phẳng, chỉ đất cát, bụi
mờ
Ánh sáng yếu ớt, ca ngợi chẳng đáng
Mặt Trời mới thật cao quý,
huy hoàng.
Nhưng em vẫn yêu Trăng kia đến thế
Em nào thấy những xấu xí, gồ ghề
Vẻ
đẹp không hữu hình, chẳng thể tính
Đẹp nằm trong đôi mắt kẻ si tình.
Không chói lóa, thật dịu dàng, thanh tĩnh
Em nhìn ngắm thật lặng lẽ, yên
bình
Trăng kia như người mẹ hiền che chở
Bảo vệ em, tình thương mến
vô bờ.
Trăng và Nguyệt, tôi nhìn em như thế.
Trăng trên cao luôn dẫn lối ta
về
Ở cạnh em, lòng thanh bình đến lạ
Em - nàng Nguyệt thắp sáng cả
thiên hà.
Sẽ có người nhìn thấy vẻ đẹp ấy
Khao khát em và nhung nhớ đêm ngày
Em
chính là tia sáng, là hi vọng
Là tha thiết, là xao xuyến trong lòng.
Con người ta, có ai là hoàn hảo
Ai mà chẳng có khuyết điểm đâu nào
Như
Mặt Trăng em say mê ngơ ngẩn
Em cũng thế, thật đẹp đẽ, tuyệt trần.
• Bản dịch phi thương mại, không bảo đảm sự chính xác 100%, chỉ mang tính chất tham khảo.
• Đọc thơ gốc tại đây. (Cập nhật: đã xoá)

Nhận xét
Đăng nhận xét